"Vậy ngươi ở lại, Chúc Hạnh Nhiễm ngươi trước tiên chờ ở bên ngoài"
Chúc Hạnh Nhiễm nhìn thoáng qua Diệp Quan, sau đó đứng dậy đi ra bên ngoài, sắc mặt của nàng có chút không dễ nhìn
sau khi Chúc Hạnh Nhiễm rời đi, trong điện chỉ còn Diệp Quan cùng với Tần trưởng lão
Tần trưởng lão nhìn Diệp Quan:
"Ta biết, ngươi không có năng lực giết Chu Điệp, nhưng Chúc Hạnh Nhiễm có"
Diệp Quan giải thích nói:
"Trưởng lão, Chúc cô nương và ta tối hôm qua…"
Tần trưởng lão trực tiếp cắt ngang Diệp Quan:
"Ngươi làm công tại học viện?"
Diệp Quan gật đầu
Tần trưởng lão nhìn chằm chằm hắn:
"Từ ngày mai trở đi, bổng lộc của ngươi mỗi tháng thêm ba miếng Linh Tinh"
Diệp Quan hơi ngẩn ra
Tần trưởng lão tiếp tục nói:
"Ta biết, ngươi không có năng lực giết Chu Điệp, nhưng Chúc Hạnh Nhiễm cùng với Chu Điệp một mực là có mâu thuẫn, hơn nữa, nàng cũng hoàn toàn có năng lực giết Chu Điệp, ngươi… hiểu ý của ta không?"
Đối phương nói đến đây, Diệp Quan lập tức hiểu rõ
lão đầu này là không tìm thấy hung thủ thật sự, cho nên muốn đổ tội cho Chúc Hạnh Nhiễm
xem ra, lai lịch của Chu Điệp kia còn có chút không đơn giản
Diệp Quan suy nghĩ một chút, sau đó nói:
"Tần trưởng lão, làm như vậy chẳng phải không tốt lắm?"
Tần trưởng lão lập tức híp hai mắt lại:
"Ngươi chắc chắn chứ?"
Diệp Quan gật đầu:
"Bởi vì chuyện này xác thực không có quan hệ gì với Chúc cô nương"
Tần trưởng lão nhìn chằm chằm Diệp Quan:
"Khó trách ngươi chỉ có thể làm đệ tử tạp dịch, ngươi cả đời này đều chỉ có thể làm đệ tử tạp dịch"
Diệp Quan mỉm cười nói:
"Ông nội của ta cũng từng làm đệ tử tạp dịch"
Tần trưởng lão cười khẩy nói:
"Hoá ra cả nhà đều là đệ tử tạp dịch, khó trách"
nói xong, lão phất phất tay:
"Cút đi!"
Diệp Quan nói:
"Việc này không có quan hệ gì với Chúc cô nương, trưởng lão…"
"Lão phu nói cho ngươi, cái chết của Chu Điệp chính là do Chúc Hạnh Nhiễm làm…"
Trong học viện, nếu cần người đổ tội, Chúc Hạnh Nhiễm không thể nghi ngờ là thích hợp nhất, bởi vì không tiền không quyền không thế
Diệp Quan đột nhiên xuất ra một túi trữ vật đặt ở trước mặt trưởng lão, trong túi trữ vật, vừa vặn có một trăm miếng Linh Tinh
nhìn thấy một màn này, Tần trưởng lão lập tức sửng sốt
Diệp Quan nói:
"Tần trưởng lão, ta là đi cùng với Long Đại tiểu thư, mà Chúc Hạnh Nhiễm cô nương là bằng hữu của Long Đại cô nương, việc này Long Đại tiểu thư đã nói rõ, không có bất cứ quan hệ nào cùng với Chúc Hạnh Nhiễm cô nương"
Long Đại!
Nghe được Diệp Quan, vẻ mặt của Tần trưởng lão lập tức biến đổi, đây cũng không phải là người lão có thể chọc. Chẳng qua, lão lại có chút hoài nghi
Diệp Quan lại nói:
"Tần trưởng lão nếu như không tin, có thể hỏi Long Đại tiểu thư bất cứ lúc nào"
nghe được Diệp Quan trấn định tự tin như thế, Tần trưởng lão do dự một chút, sau đó vẻ mặt nhu hòa hơn rất nhiều:
"Hoá ra là bằng hữu của Long Đại tiểu thư, vậy hiển nhiên, đây là một sự hiểu lầm, hiểu lầm"
lão không đoán được Diệp Quan nói là thật hay giả, nhưng loại sự tình này, thà tin rằng là có còn hơn là không!!
Vạn nhất là thật, vậy thì đồng nghĩa với đắc tội Long Đại!
Lão cũng không dám đắc tội Long Đại!
Hơn nữa, Di Khí Đại Lục sắp nghênh đón biến cố, lúc này đắc tội Long Đại, đó không thể nghi ngờ chính là tự tìm đường chết
Diệp Quan không nói gì thêm, đứng dậy rời đi
sau khi rời khỏi đây, Diệp Quan gặp được Chúc Hạnh Nhiễm ở bên ngoài, chỉ thấy sắc mặt nàng tái nhợt như tờ giấy, hai tay nắm thật chặt
Diệp Quan thở dài trong lòng
hắn biết, việc này nếu như không phải gặp được hắn, Chúc Hạnh Nhiễm có khả năng liền bị kéo đi gánh tội thay, mà nàng không quyền không thế đối mặt với loại tình huống này, căn bản không có bất luận biện pháp giải quyết nào, ngay cả địa phương kêu oan cũng đều không có
cái thói đời này, nhiều khi kỳ thật đen tối không thôi
Diệp Quan thu hồi suy nghĩ, hắn đi đến trước mặt Chúc Hạnh Nhiễm, sau đó nói:
"Không sao rồi"
Chúc Hạnh Nhiễm nhìn Diệp Quan:
"Lão…"
Diệp Quan lại nói:
"Không sao"
Chúc Hạnh Nhiễm nhìn Diệp Quan, không nói lời nào
Diệp Quan nói:
"Đi tu luyện thật tốt đi"
nói xong, hắn quay người rời đi
Chúc Hạnh Nhiễm nhìn bóng lưng hắn, thật lâu không lên tiếng
Diệp Quan sau khi đi một vòng tại học viện, cuối cùng, hắn tìm được sảnh học viện Thần Miếu, hắn thế nhưng cũng không có quên, hôm nay cần đi tham gia tiệc tối sinh nhật của Long Đại
khi hắn đi vào sảnh học viện Thần Miếu, một vị thị vệ đột nhiên đứng ra ngăn cản hắn, Diệp Quan trực tiếp lấy ra thiệp mời
thị vệ thấy thiệp mời trong tay hắn, lập tức nhíu mày:
"Ngươi không phải là nhặt được đó chứ?"
Diệp Quan cười nói:
"Như vậy ngươi có cần đi vào hỏi một chút hay không?"
Thị vệ nhìn hắn một cái, lại liếc mắt nhìn thiệp mời, sau đó nói:
"Đi vào đi"
Diệp Quan cầm thiệp mời, đi vào trong đại điện, đại điện hết sức trống trải, bố trí vô cùng xa hoa, lúc này có không ít người tụ tập
mà Diệp Quan liếc mắt liền thấy được Long Đại, hôm nay nàng mặc một bộ váy dài màu tím nhạt, bớt đi một chút khí khái hào hùng, nhiều thêm một chút điềm đạm nho nhã, nàng đứng ở trong đám người, như chúng tinh phủng nguyệt, vô cùng loá mắt
mà lúc này, Long Đại cũng nhìn thấy hắn, nàng vội vàng chạy tới trước mặt Diệp Quan, mỉm cười:
"Sư… Diệp công tử"
Diệp Quan cười nói:
"Sinh nhật vui vẻ"
Long Đại hì hì cười một tiếng:
"Tạ ơn"
"Long Đại, vị này là??"
Lúc này, một vị thiếu niên mặc cẩm bào đi tới, cười hỏi
Long Đại cười nói:
"Đây là Diệp Quan công tử, bằng hữu của ta"
bằng hữu!
Lời vừa nói ra, mọi người trong điện đều là hơi kinh ngạc, bởi vì quần áo Diệp Quan mặc chính là đồ đệ tử tạp dịch
thiếu niên cẩm bào kia cũng là hơi ngẩn ra, y đang muốn nói chuyện, Long Đại lại là trực tiếp giữ chặt cánh tay Diệp Quan đi về phía nơi xa"