Ta Có Một Thanh Kiếm

Chương 2491: Ta Có Một Thanh Kiếm



"Chẳng lẽ không đúng sao? Ngươi có biết những năm này ta sống như thế nào không? Lần đầu tiên ta đến trường, tất cả mọi người đều ăn mặc rất đẹp, chỉ có ta là người duy nhất ăn mặc như ăn mày"

“Học phí hằng năm, chỉ có nhà ta luôn khất nợ, mỗi lần ta đều sẽ bị đạo sư gọi lên khiển trách, trong mọi hoạt động tập thể của trường, chỉ có ta là không thể tham gia, bởi vì nhà ta không có đủ khả năng chi trả chi phí, ta thực sự rất muốn hỏi họ, tại sao họ lại sinh ra ta, tại sao…”

Chúc Hạnh Nhiễm hai mắt đỏ bừng, trong mắt ngậm nước mắt, nhưng nàng cũng không có để nước mắt rơi xuống

Diệp Quan sau khi yên lặng một lúc lâu, thấp giọng thở dài, sau đó nói:

"Đã học xong bản kiếm kỹ kia chưa?"

Chúc Hạnh Nhiễm sửng sốt, rõ ràng không nghĩ tới Diệp Quan lại đột nhiên hỏi như vậy, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào

Diệp Quan nhìn nàng, lại hỏi:

"Học xong chưa?"

Chúc Hạnh Nhiễm quật cường nghiêng đầu sang chỗ khác, không nói lời nào

Diệp Quan nói:

"Tối nay tới phòng đọc sách tìm ta"

nói xong, hắn quay người rời đi

Chúc Hạnh Nhiễm nhìn Diệp Quan rời đi phía xa, hai tay nắm thật chặt:

"Ngươi không mắng ta sao?"

Diệp Quan dừng bước lại, hắn quay người nhìn về phía Chúc Hạnh Nhiễm, nói khẽ:

"Ta không có tư cách mắng ngươi, để tay lên ngực tự hỏi, nếu ta đổi thành ngươi, ta khẳng định không có làm tốt bằng ngươi, trong lòng ta, ngươi rất lợi hại, thật sự"

nói xong, hắn quay người rời đi

sau lưng, nước mắt trong mắt Chúc Hạnh Nhiễm đột nhiên liền chảy xuống

trên đường đi

Tháp nhỏ nói:

"Tư tưởng của nha đầu kia có chút vấn đề"

Diệp Quan khẽ gật đầu, nói:

"Có vấn đề là bình thường, chớ nói nàng, ta nếu như có loại trải nghiệm như nàng, khẳng định cũng sẽ không bình thường, nàng cùng với Chúc Đào lão ca còn có Khương đại thẩm đều không có sai, sai là thời đại này"

nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời nơi xa, nói khẽ:

"Ta còn tưởng rằng Thanh Châu đã là địa phương tầng dưới chót thế giới, nhưng hiện tại xem ra, ta đối với cái thế giới này nhận biết vẫn là quá ít"

Thanh Châu so sánh với nơi này, không thể nghi ngờ là thiên đường nhân gian

khổ nạn là gì?

Không có cách nào tu luyện không phải là khổ nạn, mà là loại ngay cả sống sót cũng đều hết sức chật vật kia mới thật sự là khổ nạn

Chúc Đào cùng với Khương đại thẩm không đủ nỗ lực sao?

Tự nhiên là hết sức nỗ lực

nhưng bọn hắn cũng không thể thông qua nỗ lực để cải biến vận mệnh của mình, trong một thời đại, khi người ta càng nỗ lực phấn đấu càng không có hi vọng, vậy nhất định không phải do người ta xảy ra vấn đề

Diệp Quan cũng không có trực tiếp trở lại học viện, hắn chuẩn bị đi đến quán cơm ăn một bữa cơm, mà khi hắn đi tới quán cơm, lập tức sửng sốt

lúc này trước quán cơm, một vị nam tử nằm trong vũng máu không ngừng co quắp

Diệp Quan đến gần xem xét, phát hiện ra chính là tiểu nhị trước đó, lúc này tiểu nhị có thể nói là cực thảm, tứ chi bị chặt đứt, đầu lưỡi cũng bị cắt mất, trong mắt tràn đầy kinh khủng

nhìn thấy một màn này, sắc mặt của Diệp Quan trầm xuống, hắn quay người rời đi

Diệp Quan đi tới học viện, vừa đi vào học viện, hắn liền gặp được Táng Cương, nàng đang ngồi ở một góc giá sách đọc sách

Diệp Quan đi đến trước mặt nàng, nhìn chằm chằm nàng

Táng Cương ngẩng đầu nhìn hắn một cái, sau đó lại tiếp tục cúi đầu đọc sách, thế nhưng tay trái nàng đã lặng lẽ bỏ vào sau thắt lưng, nơi đó chính là địa phương nàng giấu đao, nhưng vẻ mặt nàng lại vô cùng bình tĩnh, còn mang theo một ít ngây thơ

Diệp Quan nhìn Táng Cương:

"Là ngươi làm??"

Táng Cương ngẩng đầu nhìn về phía hắn, trừng mắt nhìn, mặt mũi tràn đầy vô tội

Diệp Quan nhìn chằm chằm Táng Cương, yên lặng, nếu như không phải hắn đã từng quen biết với tiểu nữ hài này, hắn đều sẽ bị bề ngoài vô tội này của nàng lừa gạt

ngay lúc này, hắn không nhìn thấy một chút ác nào từ trong mắt nàng

Diệp Quan sau khi yên lặng một lát, hắn ngồi xuống, sau đó nói:

"Ngươi muốn đọc sách?"

Táng Cương gật đầu

Diệp Quan nói:

"Vì sao muốn đọc sách?"

Táng Cương nhìn hắn một cái, không nói lời nào. Diệp Quan không nói gì, hắn cầm quyển sách trên tay của Táng Cương, vào lúc thấy tên sách, sắc mặt hắn lập tức liền trầm xuống

《 Giải phẫu học 》!

Quyển sách này, là dạy cách giải phẫu cơ thể người

Diệp Quan quay đầu nhìn về phía Táng Cương, Táng Cương nhìn hắn, mắt to nháy nháy. Diệp Quan sau khi yên lặng một lát, nói:

"Ngươi đọc sách là vì giết người tốt hơn?"

Táng Cương không nói gì, nàng đột nhiên nhìn về phía mu bàn tay của mình, phía trên có một con kiến đang bò, nàng cau mày, cũng không có giết chết con kiến kia, mà là cẩn thận từng li từng tí đặt con kiến lên mặt đất, tiếp theo, nàng lại từ trong ngực móc ra một mảnh bánh bao nhỏ

con kiến kia bò lên trên mảnh báo bao gặm một hồi lâu, sau đó nó đột nhiên quay người bò đi

Táng Cương cúi sát người đi theo nó. Diệp Quan mặt mũi tràn đầy nghi hoặc

rất nhanh, Táng Cương đi theo con kiến kia tới một góc tường, trong góc tường có một cái lỗ nhỏ, sau khi nhìn thấy con kiến bò vào trong lỗ, Táng Cương đột nhiên đứng dậy rời đi, nhưng không bao lâu, nàng bưng một bát nước sôi đi tới, sau đó ở bên trong ánh mắt kinh ngạc của Diệp Quan, nàng trực tiếp đổ bát nước sôi kia vào trong tổ kiến

Diệp Quan:

"…"

Táng Cương cầm bát cùng với quyển 《 giải phẫu học 》kia xoay người rời đi

Diệp Quan nhìn bóng lưng nàng rời đi, thật lâu không lên tiếng

Tháp nhỏ đột nhiên nói:

"Tiểu nữ hài này là kẻ hung ác"

Diệp Quan không nói gì, hắn dĩ nhiên biết tiểu nữ hài này là một kẻ hung ác, lần đầu tiên gặp mặt, hắn thế nhưng là suýt bị đối phương xử lý"