Ta Có Một Thanh Kiếm

Chương 2489: Ta Có Một Thanh Kiếm



nhưng những đệ tử tạp dịch này bắt đầu người người cảm thấy bất an

Diệp Quan nhìn thoáng qua Táng Cương ngồi ở cửa ra vào ăn cơm, quay người đi vào trong phòng ăn, sau khi ăn xong, hắn đi tới ngoại viện

hai ngày này hắn đều không có nhìn thấy Chúc Hạnh Nhiễm, hắn vẫn là quyết định đến xem. Vừa tới bên ngoài cửa sân, hắn chính là gặp được một người quen, chính là Chúc Đào, Chúc Đào mặc một bộ quần áo rất tồi tàn, tràn đầy miếng vá, hơn nữa, cực kỳ không vừa vặn, chuyện này khiến y thoạt nhìn hơi có chút buồn cười

mà vào giờ khắc này, rất nhiều đệ tử ngoại viện đã tụ tập ở lối vào ngoại viện, trong đó, Chúc Hạnh Nhiễm cũng có mặt

những đệ tử ngoại viện kia chỉ trỏ Chúc Đào cùng với Chúc Hạnh Nhiễm ở phía đối diện, mà khi Diệp Quan nghe được lời nói của một nữ tử hơi mập, vẻ mặt trong nháy mắt liền trầm xuống

"Đây là dân chạy nạn? Nghe nói dân chạy nạn khu dân nghèo bọn hắn mỗi ngày đều cần phải đi nhặt đồ ăn trong rác… Chúc Hạnh Nhiễm, đó có phải là thật hay không, nếu là thật, ngươi có phải cũng từng ăn đồ ăn bới trong rác, ha ha…"

Chúc Hạnh Nhiễm đứng ở trong đám người, vẻ mặt đỏ bừng, nàng đột nhiên nhìn về phía Chúc Đào, có chút cả giận nói:

"Không phải đã nói với ngươi rồi sao? Đừng có đến, có chuyện chính ta sẽ trở về tìm các ngươi, ngươi còn tới làm gì!!"

Chúc Đào ngơ ngác đứng ở cửa trường học, có chút không biết làm sao…

Chúc Hạnh Nhiễm sau khi nói xong, liền trực tiếp quay người rời đi

mà bốn phía, những đệ tử kia còn đang chỉ trỏ, trong đó nữ tử hơi mập kia khoa trương nhất, giọng to lớn, hận không thể để mọi người trong trường đều có thể nghe thấy lời nói của mình

Chúc Đào đứng ở cửa ra vào, nhìn những đệ tử chỉ trỏ kia, trong chớp nhoáng này, y có chút mờ mịt

"Chúc Đào lão ca"

lúc này, một thanh âm đột nhiên truyền đến từ sau lưng Chúc Đào

Chúc Đào quay người nhìn lại, vào lúc thấy Diệp Quan, y lập tức khẽ giật mình:

"Diệp tiểu đệ"

Diệp Quan cười nói:

"Thật là trùng hợp"

Chúc Đào hơi nghi hoặc một chút nói:

"Ngươi làm sao lại ở đây?"

Diệp Quan nói:

"Ta làm công ở đây"

Chúc Đào nhếch miệng cười một tiếng:

"Thì ra là vậy"

Diệp Quan cười nói:

"Đi, ta mời ngươi ăn cơm"

nói xong, hắn lôi kéo Chúc Đào xoay người rời đi

Diệp Quan trực tiếp lôi kéo Chúc Đào đi vào trong quán cơm học viện, đây là quán cơm học viện mở, nhưng không phải miễn phí, cần tự trả tiền, bình thường đều là một số đệ tử nhà có tiền và đạo sư tới ăn

Diệp Quan cùng với Chúc Đào vừa tới cổng quán cơm, một nam tử mặc áo dài vải thô, bên hông buộc một cây dây gai ra đón, nam tử vừa ra đón, gương mặt nở nụ cười, biểu lộ kính cẩn, nhưng khi nhìn thấy Diệp Quan cùng với Chúc Đào, nụ cười của y lập tức dùng tốc độ mắt thường có thể thấy tan biến, kính cẩn cũng biến mất, sống lưng cũng đứng thẳng lên

nam tử cực kỳ phiền chán phất phất tay:

"Xin cơm đi địa phương khác đi…"

Diệp Quan phất tay một cái, một miếng Linh Tinh bay đến trước mặt nam tử, vào lúc thấy miếng Linh Tinh kia, con mắt nam tử lập tức bừng sáng, nụ cười lập tức hiển hiện:

"Hai vị khách quan, mời, mời vào"

Diệp Quan lôi kéo Chúc Đào có chút thấp thỏm đi tới một cái bàn trong đó ngồi xuống, hắn tùy ý gọi vài món ăn, sau đó nhìn thoáng qua nam tử kia:

"Làm nhanh lên"

nam tử vội nói:

"Xong ngay, xong ngay"

nói xong, y lui xuống

Chúc Đào liếc mắt đánh giá bốn phía, nhìn bốn phía trang trí xa hoa như thế, y càng thêm lo lắng thấp thỏm, chậm rãi đứng lên, sau đó nói:

"Diệp tiểu đệ, ta… ta không đói bụng…"

Diệp Quan mỉm cười nói:

"Đào lão ca, ngươi là cố ý đến tìm Hạnh Nhiễm?"

Chúc Đào gật đầu:

"Ừm, chúng ta đã xoay sở đủ học phí cho nàng, ta là cố ý đến đưa học phí cho nàng, ta… ài…"

Nói đến đây, y thở dài thật sâu, trông rất chán nản

Diệp Quan biết đây là vì thái độ vừa rồi của Chúc Hạnh Nhiễm vừa rồi, thế là khuyên nhủ:

"Hạnh Nhiễm còn nhỏ, có một số chuyện còn chưa hiểu, về sau nàng sẽ từ từ lý giải"

Chúc Đào lắc đầu:

"Ta không trách nàng, là chúng ta làm cha mẹ để nàng thua thiệt, Diệp tiểu đệ, ngươi không biết, đứa nhỏ này số khổ, từ nhỏ đã sinh hoạt với chúng ta ở địa phương kia, tối tăm không ánh mặt trời, nguyện vọng lớn nhất đời này của ta và Khương đại thẩm chính là hi vọng nàng có thể rời khỏi khu dân nghèo kia, mà chính nàng cũng hết sức nỗ lực… ngươi có biết không? Nàng bắt đầu từ mười tuổi, liền một thân một mình từ khu bình dân đi đến Thần Miếu học viện…"

Nói đến đây, trong mắt của y đột nhiên ẩn chứa nước mắt:

"Ta biết, bởi vì nguyên nhân thân phận của ta và Khương đại thẩm, nàng thường xuyên bị bạn học học viện xem thường, lần này ta thật sự là không có cách nào, bình thường ta đều là ước định trước gặp mặt nàng ở bên ngoài học viện, nhưng lần này, hai ngày liên tục nàng cũng không có đi ra, ta có chút lo lắng, cho nên liền…"

Nói xong, y dường như nghĩ đến cái gì, vội vàng lấy ra một cái khăn đưa cho Diệp Quan:

"Diệp tiểu đệ, trong này là học phí còn lại của nàng, ngươi giúp ta đưa cho nàng"

Diệp Quan nhìn thoáng qua cái khăn kia, khẽ gật đầu:

"Được"

nói xong, hắn thu hồi cái khăn kia

lúc này, đồ ăn đã bưng lên, Diệp Quan gọi một con gà, một con cá, còn có một bát thịt kho tàu cùng với mấy món ăn mặn

vào lúc thấy đồ ăn, Chúc Đào lập tức sửng sốt, y đã bao giờ thấy những thứ này?

Diệp Quan cười nói:

"Đào lão ca, ăn đi"

nói xong, hắn đưa đũa tới trước mặt Chúc Đào

Chúc Đào có chút lưỡng lự:

"Diệp tiểu hữu, những thứ này tốn không ít tiền?"

Diệp Quan mỉm cười:

"Không tốn bao nhiêu, nào, ăn cái đã"

Chúc Đào do dự một hồi lâu, sau đó mới bắt đầu động đũa"