Ta Có Một Thanh Kiếm

Chương 2372: Ta Có Một Thanh Kiếm



Tông Võ thản nhiên liếc mắt nhìn đám người Diệp Thần phía dưới:

"Không cần lãng phí thời gian, có thể cùng lên"

Diệp Thần đột nhiên ngẩng đầu, sau một khắc, y hóa thành một đạo kiếm quang phóng lên tận trời, mà ở trong nháy mắt y phóng lên tận trời, kiếm ý cùng với kiếm thế của y điên cuồng tăng vọt, trực tiếp vượt qua Kiếm Hoàng cảnh

nửa bước Kiếm Thánh!

Một màn này, trực tiếp chấn kinh tất cả mọi người

mặc dù không phải Kiếm Thánh chân chính, nhưng nửa bước Kiếm Thánh, đó cũng đã vô cùng yêu nghiệt!

Mà đúng lúc này, Tông Võ đột nhiên hướng về phía trước bước ra một bước, sau đó đột nhiên đạp xuống một cước

Ầm ầm!

Thiên địa kịch liệt run lên, theo sát đó, một mảnh kiếm quang vỡ nát ầm ầm, một bóng người giáng xuống từ trên trời

Ầm!

Đại địa bỗng nhiên run lên, lập tức nổ tung ra

mọi người vội vàng nhìn về phía hố sâu kia, trong hố sâu, Diệp Thần dùng hai tay cầm kiếm chống đỡ thân thể, máu tươi trên khóe miệng không ngừng tuôn ra, sau đó rơi xuống trên mặt đất

nhìn thấy một màn này, thần sắc của mọi người giữa sân trở nên ngưng trọng, dồn dập ngẩng đầu nhìn về phía Tông Võ nơi chân trời, Tông Võ mặc một bộ áo bào đen rộng thùng thình, tóc dài phất phới, trên thân không có nửa điểm khí thế, nhưng lại cho người ta cảm giác giống như núi cao, ép cho mọi người không thở nổi

Tông Võ nhìn xuống mọi người, mặt không biểu tình, sau một khắc, y đột nhiên nâng chân phải lên mãnh liệt đạp mạnh xuống

Oanh!

Một cỗ lực lượng đáng sợ bao phủ xuống, như một tòa núi lớn nghiền ép về phía mọi người phía dưới

y muốn dùng sức một mình đơn đấu mọi người

cách đó không xa, trong mắt Diệp Trúc Tân lóe lên một vệt hàn mang, đột nhiên, nàng hóa thành một đạo kiếm quang phóng lên tận trời

Kiếm Phá Thương Khung!

Một kiếm này, nàng vận hết toàn lực, kiếm thế như bôn lôi, thế không thể đỡ

nhưng mà, một kiếm này của nàng vừa tiếp xúc đến lực lượng của Tông Võ, kiếm quang vỡ nát ầm ầm, lực lượng cường đại trực tiếp trấn áp nàng, mà cỗ lực lượng kia lại không có biến mất, hạ xuống thẳng tắp, hung hăng đánh về phía mọi người

vào giờ khắc này, thiên tài Thanh Châu cùng với Nam Châu không thể không hợp lại, mọi người đồng thời tan biến ở tại chỗ, dồn dập phóng lên tận trời

Ầm ầm!

Thiên địa kịch liệt run lên, tiếp theo, ở trong ánh mắt của vô số người vạn châu, tất cả mọi người phóng lên tận trời trực tiếp bị trấn áp rơi xuống đất

cả vùng trực tiếp nứt toác ra!

Nhìn thấy một màn này, tất cả mọi người bên ngoài choáng váng

thiên tài Thanh Châu cùng với Nam Châu gộp chung vào một chỗ cũng đều không phải là đối thủ của người này? Tất cả mọi người khó có thể tin

mà ở trong nơi âm thầm nào đó, một vị thiếu niên đang gắt gao nhìn chằm chằm Tông Võ, chính là Hám Vân Thiên

Hám Vân Thiên nhìn chằm chằm Tông Võ, trầm giọng nói:

"Sư phó, sức mạnh của người này cực kỳ đáng sợ, còn ở trên ta"

thanh âm thần bí nói:

"Lực lượng của đối phương có chút không đúng"

thần sắc của Hám Vân Thiên có chút ngưng trọng:

"Y hẳn là còn chưa có thể hiện ra thực lực chân chính…"

Thanh âm thần bí đột nhiên nói:

"Trước nhìn kỹ hẵng nói"

Hám Vân Thiên gật đầu

mục tiêu của y lúc trước là tấm Thanh Châu Lệnh trong tay Tông Võ kia, mà khi y chạy đến, Tông Võ đã quét ngang hết thảy, đoạt được Thanh Châu Lệnh

y vội vàng đuổi đi theo, thế là thấy được một màn trước mắt này

y là Thể Võ song tu, mà vào sau khi nhìn thấy Tông Võ, y phát hiện ra, lực lượng của y kém xa tít tắp vị Tông Võ trước mắt này

dường như cảm nhận được cái gì, y đột nhiên đột nhiên quay đầu nhìn lại, cách đó không xa, có một người đứng nơi đó, một người duy nhất hoàn hảo

chính là Diệp Quan!

Mới vừa rồi lúc tất cả mọi người ra tay, chỉ có Diệp Quan không có ra tay

vào giờ khắc này, vô số người vạn châu cũng phát hiện ra Diệp Quan

trên quan chiến thạch, Việt Kỳ gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Quan, hai tay nàng cũng chậm rãi nắm chặt lại, nàng tự nhiên cũng hi vọng Thanh Châu thu hoạch được hạng nhất

ở chân trời, Tông Võ sau khi hạ xuống, y chậm rãi quay đầu, ánh mắt rơi vào trên thân Diệp Quan, cười khẽ:

"Ta biết ngươi đang giả heo ăn thịt hổ, rất tốt, dạng này mới khiến cho trò chơi này trở nên thú vị, hi vọng ngươi đừng để cho ta quá thất vọng"

dứt lời, y đột nhiên đấm ra một quyền

Ầm ầm!

Một cỗ lực lượng thân thể đáng sợ đánh thẳng đến Diệp Quan

ở nơi xa, Diệp Quan đâm ra một kiếm

Ầm!

Cỗ lực lượng thân thể đáng sợ kia trực tiếp bị phá đi

nhất kiếm phá vạn pháp!

Nhìn thấy một màn này, Việt Kỳ trên quan chiến thạch đột nhiên đứng dậy, nàng nhìn chằm chằm Diệp Quan

Tông Võ thi triển là nhất lực hàng thập hội, lực lượng chỉ cần đủ mạnh, có thể nghiền ép hết thảy, mà một quyền vừa rồi của Tông Võ, ở dưới tình huống bình thường, Diệp Quan là tuyệt đối không tiếp nổi, thế nhưng, Diệp Quan không chỉ tiếp được, hơn nữa còn ở trong thời gian cực ngắn tìm được sơ hở của một quyền này

một kiếm đánh vào bên trên sơ hở, trong nháy mắt phá đi

viện chủ Thanh Châu Chu Khâu nhìn chằm chằm Diệp Quan, mặt không biểu tình

mà vào giờ khắc này, vô số người Thanh Châu lại sôi trào lên, bởi vì bọn hắn lại thấy được hi vọng

Dương Dĩ An cũng là hưng phấn vô cùng, mãnh liệt ăn hai cái bánh bao ăn mừng…

Ở bên trong chiến trường đặc thù, Tông Võ vào lúc nhìn thấy Diệp Quan dễ dàng liền phá lực lượng của mình như thế, y lập tức nhíu mày, nhưng sau một khắc, y nở nụ cười:

"Thú vị, hết sức thú vị…"

Nói xong, y đột nhiên hướng phía trước xông lên, như một tòa núi lớn hung hăng đánh tới Diệp Quan

Cận thân chiến đấu!!

Tông Võ một quyền tiếp nối đấm ra một quyền, mỗi một quyền của y đều có thể liệt địa vỡ thiên, nhưng mà, mỗi một quyền đều bị Diệp Quan dễ dàng tránh thoát, Diệp Quan liền phảng phất như biết vị trí điểm rơi mỗi một quyền của Tông Võ…"