Ta Có Một Thanh Kiếm

Chương 2361: Ta Có Một Thanh Kiếm



ở trước mặt bọn hắn, có một phụ nhân ngồi

phụ nhân nhìn thoáng qua Diệp Quan cùng với Dương Dĩ An, sau đó nói:

"Chúng ta có phải đã từng gặp nhau?"

Diệp Quan không nói lời nào

Dương Dĩ An cũng không nói chuyện

Diệp Quan cùng với Dương Dĩ An như ngồi bàn chông

bọn hắn lúc trước từng giật bánh bao của người ta. Đặc biệt là Dương Dĩ An, tay trái nắm chặt cánh tay Diệp Quan, cúi đầu, cũng không nói chuyện

bởi vì nàng không chỉ giật một lần, nàng giật rất nhiều lần. Nhìn thấy vẻ mặt của nàng, phụ nhân cùng với Phó Cát hơi nghi hoặc một chút, Diệp Quan đột nhiên cười nói:

"Hẳn là chưa từng gặp!"

Kiều thẩm cười nói:

"Khả năng là ta nhớ lầm"

nói xong, bà đột nhiên kéo Phó Cát ngồi bên cạnh, sau đó trực tiếp quỳ xuống đối với Diệp Quan cùng với Dương Dĩ An. Diệp Quan vội vàng đứng dậy, lòng bàn tay nhẹ nhàng vừa nhấc, một cỗ lực lượng nhu hòa nâng hai người lên

Diệp Quan ngạc nhiên:

"Kiều thẩm, ngươi đây là?"

Kiều thẩm chân thành nói:

"Diệp công tử, Phó Cát nhà ta nói với ta, y có thể đại biểu Thanh Châu xuất chiến, toàn bộ nhờ ngươi, nếu như không có ngươi, liền không có y… ta là phụ nhân, không hiểu lễ nghĩa của người tu luyện các ngươi, ta… ta dập đầu đối với ngươi"

nói xong, bà ta lại quỳ lạy, nhưng lại bị kiếm ý của Diệp Quan nâng, không thể quỳ xuống. Diệp Quan cười nói:

"Kiều thẩm, không cần như thế"

nói xong, hắn nhìn về phía Phó Cát một bên, Phó Cát vội vàng đỡ Kiều thẩm, ôn nhu nói:

"Mẹ, chúng ta ăn cơm trước?"

"Ăn cơm trước!"

Kiều thẩm lấy lại tinh thần, vội vàng gật đầu:

"Đúng đúng, ăn cơm trước… đến, đây là bánh bao ta mới hấp hôm nay, dùng đều là thịt tốt nhất, nào, các ngươi nếm thử…"

Nói xong, bà ta đưa một lồng bánh bao tới trước mặt Diệp Quan cùng với Dương Dĩ An

Diệp Quan cùng với Dương Dĩ An liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng, hai người mỗi người cầm một cái…

Sau khi ăn cơm xong, Diệp Quan cùng với Dương Dĩ An rời đi

Kiều thẩm rõ ràng rất cao hứng, bởi vì Diệp Quan cùng với Dương Dĩ An ăn sạch sành sanh món bà ta làm, không chỉ như thế, lúc rời đi, còn mang đi mấy cái bánh bao

Kiều thẩm vừa dọn bàn, vừa nói:

"Tiểu Cát, người bạn này của ngươi là một đại nhân vật"

Phó Cát nhìn về phía Kiều thẩm:

"Mẹ?"

Kiều thẩm mỉm cười nói:

"Chính là trực giác của mẹ, ngươi có thể được hắn thưởng thức, đó là tổ tiên Phó gia chúng ta bốc lên khói xanh. Mẹ không có đọc qua nhiều sách như vậy, nhưng hiểu được một cái đạo lý, người sống một đời nhớ ân tình, về sau ngươi phải cố gắng, phải báo đáp người ta, biết không?"

Phó Cát gật đầu:

"Ta hiểu rõ"

nói xong, y nhìn về phía Kiều thẩm:

"Mẹ, sự tình giữa mẹ cùng với đồ tể… thúc thúc, nên tìm thời gian tiến hành đi"

Kiều thẩm hơi ngẩn ra

Phó Cát nói khẽ:

"Những năm gần đây, nếu không có đồ tể thúc thúc hỗ trợ, mẹ con chúng ta chưa chắc đã sống tốt như vậy"

Kiều thẩm yên lặng cúi đầu, nước mắt thoáng cái liền chảy xuống

bà lại làm sao không rõ tâm ý của đồ tể?

Nhưng bà căn bản không dám, một là sợ Phó Cát chịu ủy khuất, hai là không muốn liên lụy người ta, lại thêm trước đó Phó Cát đối với đồ tể cũng có chút mâu thuẫn, bởi vậy, bà chưa từng dám nghĩ sâu chuyện này, mà bà không nghĩ tới Phó Cát lại đột nhiên nói như vậy…

Phó Cát đột nhiên nhìn về phía ngoài cửa, ngoài cửa, đồ tể để trần hai tay đang núp ở cổng vụng trộm nhìn vào trong

Phó Cát cười nói:

"Đồ tể thúc thúc, vào đi"

Đồ tể do dự một chút, sau đó đi vào phòng, gã ngượng ngập cười cười:

"Tiểu Cát… ta nghe nói ngươi sắp đại biểu Thanh Châu chúng ta đi tham gia vạn châu thi đấu?"

Phó Cát gật đầu:

"Đúng thế"

đồ tể lúc này giơ ngón tay cái lên:

"Ghê gớm, thật ghê gớm!"

Phó Cát đột nhiên đi đến trước mặt gã, sau đó lấy ra một bình đan dược:

"Đồ tể thúc thức, đây là đan dược ta mang tới từ Kiếm Tông, có thể trị liệu thương thế hàn chứng của ngươi…"

Đồ tể sững sờ ngay tại chỗ, có chút không biết làm sao

Kiều thẩm đột nhiên đá gã một cước:

"Còn lo lắng cái gì?"

Đồ tể vội tiếp nhận bình đan dược, tay đều đang run:

"Tiểu Cát…"

Phó Cát đột nhiên nói:

"Hai người tìm thời gian làm sự tình đi"

đồ tể còn có chút mộng:

"Sự…sự tình gì?"

Kiều thẩm trừng mắt liếc đồ tể, sau đó nhìn về phía Phó Cát, cười nói:

"Không vội, chờ sau khi ngươi tham gia vạn châu thi đấu, chúng ta lại xử lý…"

Phó Cát khẽ gật đầu:

"Tốt, đến lúc đó ta sẽ tự mình xử lý cho hai người"

Kiều thẩm cười vô cùng sáng lạn

mà đồ tể thì còn có chút mộng…

Sau khi Diệp Quan cùng với Dương Dĩ An rời nhà Phó Cát, hai người đi tới trên đường, Dương Dĩ An ăn bánh bao, ăn một hồi, nàng đột nhiên dừng bước

Diệp Quan nhìn về phía nàng, cười nói:

"Sao vậy?"

Dương Dĩ An ngẩng đầu nhìn Diệp Quan:

"Bánh bao giống như ngon hơn trước đó rất nhiều"

Diệp Quan cắn một miếng bánh bao, sau đó cười nói:

"Xác thực ngon hơn nhiều"

Dương Dĩ An hơi hơi cúi đầu, nói khẽ:

"Trước kia ta một mực trộm bánh bao của bà ấy, là bởi vì ta biết, bà ấy cho tới bây giờ đều sẽ không đi báo quan…ta… ta sai rồi…"

Diệp Quan đột nhiên vuốt vuốt đầu nhỏ Dương Dĩ An, nói khẽ:

"Không phải lỗi của ngươi, là thời đại này sai, là lỗi của ta"

Oanh!

Thanh âm vừa dứt, Trật Tự kiếm trong túi trữ vật của Diệp Quan đột nhiên kịch liệt run lên, phát ra một tiếng kiếm reo ở trong túi trữ vật

Trật Tự kiếm ý của hắn tại thời khắc này vậy mà trực tiếp tăng lên tới Kiếm Tôn cảnh

cảnh giới tăng lên!

Diệp Quan yên lặng

vào giờ khắc này hắn đột nhiên hiểu rõ, kiếm ý của hắn cùng với tâm cảnh và trật tự là có quan hệ

Dương Dĩ An đột nhiên quay đầu nhìn về phía Diệp Quan, nghi ngờ nói:

"Lỗi của ngươi?"

Diệp Quan thu hồi suy nghĩ, mỉm cười:

"Dĩ nhiên, nếu ta sớm gặp được ngươi một chút, ngươi liền sẽ không trải qua cay đắng như vậy"