Ta Có Một Thanh Kiếm

Chương 2277: Ta Có Một Thanh Kiếm



Thời Gian Chi Thể cũng không ngăn được kiếm của nữ tử này!

Lão lúc này đã có thoái ý, bởi vì tiếp tục đánh nữa, chỉ sợ sẽ bị đánh thần hồn câu diệt

Cổ Hưu quay đầu nhìn về phía Đa Nguyên Đạo Đế một bên

nhìn thấy ánh mắt của Cổ Hưu, Đa Nguyên Đạo Đế khẽ lắc đầu:

"Lúc trước liền đã nói với ngươi, chớ có nghiên cứu những đồ vật loè loẹt kia, lực lượng thuần túy mới là hạch tâm, nhưng ngươi vẫn không vâng lời, hiện tại đã biết khó khăn chưa?"

Cổ Hưu vội vàng mượn sườn núi xuống lừa, cung kính thi lễ:

"Sư tôn dạy phải"

Đa Nguyên Đạo Đế cười nói:

"Còn có ai muốn so đôi chiêu với vị cô nương này?"

Phía sau gã, yên tĩnh giống như chết

ngay cả Văn Minh Thuỷ Tổ Phệ Giả văn minh cũng đều bị đánh thành chó, ai lại dám đi đánh với nữ nhân này?

Đa Nguyên Đạo Đế đột nhiên cười nói:

"A Phu, ngươi đi so đôi chiêu với vị cô nương này??"

A Phu?

Vào lúc mọi người ở đây nghi hoặc, đột nhiên, thời không bên phải Đa Nguyên Đạo Đế cách đó không xa đột nhiên nứt ra, tiếp theo, một vị nam tử trung niên dáng người vạm vỡ chậm rãi đi ra

nam tử trung niên không có tóc, trụi lủi, dáng người cực kỳ vạm vỡ, trên thân nổi lên gân xanh như cốt thép, dữ tợn vô cùng

nam tử trung niên sau khi ra ngoài, ánh mắt của gã trực tiếp rơi vào trên thân Phục Võ, sau một khắc, gã như là một viên như đạn pháo bắn mạnh mà ra

Oanh!

Từng tiếng nổ bỗng nhiên vang vọng từ giữa sân, chấn động khiến cho vô số cường giả giữa sân màng nhĩ nhoi nhói

mà ở nơi xa, Phục Võ híp hai mắt lại, nàng đưa tay chính là chém xuống một kiếm

Ầm!

Kiếm quang bộc phát ra, một bóng người liên tục lùi lại

mà lần này lui chính là Phục Võ!

Phục Võ lui trọn vẹn gần ngàn trượng mới dừng lại, mà khi nàng dừng lại, nàng nhìn thoáng qua cánh tay phải của mình, cánh tay phải hơi tê tê

ở nơi xa, A Phu cũng cúi đầu nhìn thoáng qua nắm đấm của mình, trên nắm đấm của gã có một vết kiếm hằn sâu

gã là chủ tu thân thể cùng với lực lượng, nhưng vào giờ phút này, thân thể gã cũng không có có thể ngăn cản được thanh kiếm kia

A Phu lại là không quan tâm vết thương trên tay, gã đột nhiên tan biến ở tại chỗ

Oanh!!

Một cỗ lực lượng hủy thiên diệt địa đột nhiên bộc phát ra từ giữa sân, vọt thẳng đến Phục Võ

ở nơi xa, Phục Võ híp hai mắt lại, trong ánh mắt, sát ý chợt lóe lên, nàng dùng tay phải nắm thật chặt Thanh Huyền kiếm trong tay, Thanh Huyền kiếm chiến minh không thôi

đột nhiên, Phục Võ bắn lên, đâm ra một kiếm, một kiếm này ra, một cỗ ý chí kiếm đạo kinh khủng lập tức tràn ngập ở giữa cả thiên địa

quyền kiếm chạm nhau

Ầm!!

Xùy!

Lực lượng cường đại trong nháy mắt đẩy lui Phục Võ, nhưng lần này, Phục Võ cũng không có mang theo Thanh Huyền kiếm lui, Thanh Huyền kiếm trực tiếp mạnh mẽ đâm vào bên trong nắm đấm của A Phu, mà Phục Võ đang lui đột nhiên tịnh chỉ một điểm, cách không ngự kiếm:

"Giết!!"

Thanh Huyền kiếm và chữ giết cùng nhau đâm vào bên trong nắm đấm của A Phu kịch liệt run lên, tiếp theo, trực tiếp xuyên vào trong cơ thể A Phu

trong chớp mắt, A Phu trực tiếp cứng ở tại chỗ, sau một khắc, thần hồn gã trực tiếp bị Thanh Huyền kiếm hấp thu sạch sành sanh

trực tiếp trấn sát!

Theo A Phu chậm rãi ngã xuống, giữa sân yên lặng giống như chết

cách đó không xa, Phục Võ mở lòng bàn tay ra, một đạo kiếm quang phóng lên tận trời từ trong cơ thể A Phu, sau đó rơi vào trong lòng bàn tay nàng

chính là Thanh Huyền kiếm

Thanh Huyền kiếm chiến minh không thôi

hết thảy cường giả nhìn Phục Võ, trong mắt tràn đầy kiêng kị

"Không tệ không tệ!"

Đúng lúc này, vị Đa Nguyên Đạo Đế kia đột nhiên nở nụ cười:

"Kiếm không tệ, người cũng rất mạnh, quả thật làm cho ta có một chút chút xíu ngoài ý muốn"

nói xong, gã đột nhiên mở lòng bàn tay ra, sau đó nhẹ nhàng nắm lại

đột nhiên, giữa thiên địa trở nên mờ đi

Phục Võ cau mày, cầm Thanh Huyền kiếm trong tay ngăn ở trước mặt Diệp Quan, mà đúng lúc này, chỗ thời không khu vực của A Phu vốn đã ngã xuống đột nhiên rung động kịch liệt, vô số lực lượng thần bí tràn vào trong đó, sau một khắc, ở bên trong ánh mắt kinh ngạc của hết thảy cường giả, A Phu vốn đã ngã xuống vậy mà chậm rãi đứng lên

Sống lại!

Thời gian nghịch lưu

giữa thiên địa, yên tĩnh giống như chết

sống lại

nhìn thấy một màn này, vẻ mặt của Diệp Quan cùng với Phục Võ cũng là biến đổi

Diệp Quan gắt gao nhìn chằm chằm A Phu, vào sau khi nhìn thấy đối phương quả thật đã phục sinh, trong lòng hắn cũng là rất đỗi rung động

quả thực sống lại

chuyện này sao có thể?

Cái tên này lại có thể khiến cho người ta khởi tử hồi sinh?

Phục Võ cũng là nhíu chặt mày, bên trong con ngươi cũng mang theo một tia khó có thể tin

mà ở một bên khác, những cường giả văn minh kia vào giờ phút này nhìn về phía Đa Nguyên Đạo Đế lúc, giống như đang nhìn một vị thần không gì làm không được, trong mắt hết thảy cường giả không che giấu cuồng nhiệt cùng với sùng bái chút nào

cho dù là Kỳ Chủ cùng với Phạm Diêm La Thiên Tôn vào giờ phút này cũng là rất đỗi rung động, hai người liếc mắt nhìn nhau, trong mắt ngoại trừ chấn kinh, còn có vui mừng

vui mừng mình đã làm ra một cái lựa chọn chính xác

vị Đa Nguyên Đạo Đế này, quá vô địch

cũng may không có lựa chọn cùng là địch… nếu không phải như vậy, như vậy thật sự chính là muốn tuyệt vọng

Kỳ Chủ nhìn thoáng qua Diệp Quan xa xa, ánh mắt phức tạp, đối với Diệp Quan, nàng vẫn còn có chút hảo cảm, nhưng Diệp Quan lại lựa chọn một con đường chết

Ài!

Kỳ Chủ thở dài thật sâu trong lòng, có chút tiếc hận, nhưng chỉ thoáng qua tức thì, đối với nàng mà nói, sống sót cùng với Đại Đạo mới là trọng yếu nhất"