Diệp Quan dừng bước lại, sau đó quay người nhìn về phía mỹ phụ:
"Diệp Quan"
mỹ phụ nhìn Diệp Quan:
"Ta có một cái yêu cầu quá đáng, còn thỉnh công tử đáp ứng, nếu như công tử đáp ứng, tất cả mọi thứ y lưu lại, đều thuộc về công tử"
Diệp Quan suy nghĩ một chút, sau đó nói:
"Tiền bối chớ có suy nghĩ nhiều, ta nếu có tham niệm, liền sẽ không đưa vật này đến tận đây"
hắn biết, mỹ phụ trước mắt là đang cố ý thăm dò hắn
mỹ phụ nói:
"Là ta lòng tiểu nhân"
nói xong, đứng dậy, liền muốn hành lễ, nhưng lại bị một cỗ kiếm ý nhu hòa ngăn chặn
Diệp Quan nói:
"Phu nhân không cần như thế, ta được Lý tiền bối chỉ bảo, thu hoạch rất nhiều, phu nhân có chuyện gì cứ việc nói, nếu nằm trong khả năng, nhất định không chối từ"
mỹ phụ khẽ gật đầu:
"Thanh Hàn không có nhiều kinh nghiệm sống, nhưng cũng muốn đi ra ngoài lịch luyện, ta thực sự không yên lòng, còn xin công tử về sau có thể trông nom một ít"
Diệp Quan gật đầu:
"Không thành vấn đề"
mỹ phụ hơi hơi thi lễ:
"Đa tạ"
nói xong, nàng đưa nhẫn trữ vật cùng với kiếm của Diệp Tu Nhiên cho Diệp Quan:
"Còn xin giao những thứ này cho Thanh Hàn"
cho nữ tử kia!
Diệp Quan suy nghĩ một chút, sau đó nói:
"Phu nhân, Diệp tiền bối để cho ta giao cho ngài, mà không phải là người khác"
hắn biết, Diệp Tu Nhiên tiền bối đối với nữ tử trước mắt khẳng định là còn có cảm tình, nhưng với nữ tử áo xanh bên ngoài kia, khẳng định là sẽ không có cảm tình
dù sao không phải là cốt nhục của mình
mỹ phụ im lặng không nói, hơi hơi cúi đầu
Diệp Quan suy nghĩ một chút, sau đó nói:
"Thôi được rồi"
nói xong, hắn cầm lấy thanh kiếm cùng với nhẫn trữ vật của Lý Tu Nhiên quay người rời đi
sau lưng
mỹ phụ đột nhiên nói:
"Đa tạ"
Diệp Quan cầm kiếm cùng với nhẫn trữ vật đi ra bên ngoài, vừa nhìn thấy nữ tử áo xanh, kiếm của Lý Tu Nhiên đột nhiên hơi hơi rung động lên, ngay sau đó, nó trực tiếp bay đến trước mặt nữ tử áo xanh, sau đó không ngừng xoay tròn vây quanh nữ tử áo xanh, vô cùng thân cận
nhìn thấy một màn này, Diệp Quan ngẩn người, sau một khắc, hắn không biết nghĩ đến cái gì, bỗng nhiên co rụt đồng tử lại, sau đó đột nhiên trở về bên trong đại điện
ở trên ghế, mỹ phụ đã không còn bất kỳ khí tức gì, ở trong tay nàng, nắm chặt hai khối ngọc bội
một khối: Nắm Tay Nhau Đi
một khối: Bên Nhau Tới Già
vào lúc nữ tử áo xanh tiến đến thấy cảnh này, sắc mặt nàng kịch biến trong nháy mắt, nàng vội vàng vọt tới trước mặt mỹ phụ, sau khi xác định mỹ phụ đã thần hồn câu diệt, sắc mặt nàng chỉ một thoáng trở nên tái nhợt, run giọng nói:
"Mẹ?"
dường như nghĩ đến cái gì, nàng đột nhiên quay đầu nhìn về phía Diệp Quan, cả giận nói:
"Ngươi làm cái gì đối với mẹ ta"
Diệp Quan biết nàng hiểu lầm, nhưng cũng không biết nên giải thích như thế nào, đúng lúc này, hắn đột nhiên thấy trên bàn sách có một phong thư, hắn vội nói:
"Cô nương, trên bàn có một phong thư, hẳn là lưu lại cho ngươi"
Phong thư!
nữ tử áo xanh vội vàng quay đầu nhìn về phía trên bàn, nàng cầm phong thư mở ra xem, dần dần, sắc mặt của nàng trở nên cực kỳ khó xem, lại sau một lát, nước mắt trong mắt nàng thoáng cái liền chảy ra
một lát sau, nữ tử áo xanh ngồi liệt trên ghế, hai mắt vô thần, lẩm bẩm nói:
"Vì cái gì, vì cái gì…"
Diệp Quan thấp giọng thở dài, bởi vì hắn cũng nhìn thấy nội dung bức thư, hắn đoán cũng không sai
nữ tử áo xanh đột nhiên nhìn về phía Diệp Quan:
"Ông ấy đã chết?"
Diệp Quan gật đầu
nữ tử áo xanh khẽ gật đầu:
"Chết thật tốt!"
nói xong, nàng đứng dậy ôm lấy thi thể mỹ phụ sau đó đi về phía nơi xa
Diệp Quan do dự một chút, sau đó đi theo
ở hậu sơn
nữ tử áo xanh sau khi thu xếp tốt thi thể của mỹ phụ, vẫn cứ như vậy quỳ gối trước mộ phần, thật lâu không nói, mà bội kiếm của Diệp Tu Nhiên thì một mực đi theo nàng, nhưng nàng lại không hề phản ứng nó, chuyện này khiến cho bội kiếm cực kỳ lo lắng, không ngừng phát ra tiếng kiếm reo
nữ tử áo xanh quỳ ở trước mộ phần từ buổi sáng đến chạng vạng tối, trong thời gian này, nàng chẳng hề nói một câu
sắc trời càng ngày càng mờ, còn đổ mưa
Diệp Quan đứng ở bên cạnh nữ tử áo xanh, bởi vì kiếm ý ngăn cách, bởi vậy, bọn họ cũng không bị mưa ướt
lúc này, nữ tử áo xanh đột nhiên đứng dậy, nàng quay người rời đi
Diệp Quan nói:
"Diệp cô nương"
nữ tử áo xanh dừng bước lại
Diệp Quan đi đến trước mặt nữ tử áo xanh, hắn đưa nhẫn trữ vật cho nữ tử áo xanh:
"Đây là mẫu thân ngươi nhờ ta giao cho ngươi"
nữ tử áo xanh nhìn chằm chằm Diệp Quan:
"Ngươi tại sao lại đến tìm chúng ta?"
Diệp Quan nói:
"Thật xin lỗi, ta cũng không biết sự tình lại biến thành dạng này"
hắn xác thực không nghĩ tới mỹ phụ kia chọn kết thúc bản thân, nếu như sớm biết sự tình sẽ biến thành dạng này, hắn cũng sẽ không hiện thân tới gặp hai người, mà là sẽ thông qua phương thức nào đó đưa đồ vật của Diệp Tu Nhiên tiền bối vào trong tay hai người, sau đó lặng yên rời đi
nữ tử áo xanh chậm rãi nhắm hai mắt lại, nước mắt trong mắt không ngừng chảy ra
Diệp Quan đặt nhẫn trữ vật vào trong tay nữ tử áo xanh, sau đó nói:
"Thanh Hàn cô nương, ta biết trong lòng ngươi có hận, là ta cũng sẽ hận, ta có thể hiểu được"
nữ tử áo xanh đột nhiên cười thê lương:
"Ngươi có biết ông ta ích kỷ cỡ nào? Ông ta vốn có thể không tới quấy rầy mẹ ta nữa, nhưng ông ta lại vẫn cứ…"
Diệp Quan đột nhiên nói:
"Có lẽ, mẹ ngươi những năm gần đây vẫn luôn đang chờ một lời xin lỗi của ông ấy"
nữ tử áo xanh không nói gì, chẳng qua là nước mắt không ngừng chảy
Diệp Quan thấp giọng thở dài
nếu như mỹ phụ kia thật sự vô ái vô hận, liền sẽ không làm lựa chọn như thế, đối phương những năm gần đây cũng đều là đang đợi, chờ một lời xin lỗi của Diệp Tu Nhiên tiền bối, mà chờ mãi, vẫn không đạt được lời xin lỗi"