Lần lui này, trực tiếp tránh đi cú va chạm mạnh của Vương Thú, cùng lúc đó, một kiếm nàng chém ra kia trực tiếp chém bay cánh tay phải của Vương Thú ra ngoài, vô số máu tươi phun ra ngoài
Mục đoàn trưởng sau khi dừng lại, nàng nhẹ nhàng điểm mũi chân một cái, sau đó một lần nữa chém một kiếm về phía Vương Thú, một kiếm này càng nhanh hơn so với vừa rồi
Mà đúng lúc này, trong cơ thể Diệp Quan xa xa đột nhiên bộc phát ra một coox khí tức kinh khủng, cùng lúc đó, thanh âm lo lắng của Diệp Quan đột nhiên vang lên từ giữa sân:
"Vương huynh, mau đưa đồ vật cho nàng…"
Trong khi nói chuyện, hắn vung kiếm trảm lui hai đầu yêu thú kia, cùng lúc đó, hắn để cho Ngao Thiên Thiên đi ra, xông về phía vị Mục đoàn trưởng kia
Vương Thú cũng không có đưa nhẫn trữ vật trong tay cho Mục đoàn trưởng, mà là vận hết toàn lực ném về phía Ngao Thiên Thiên đang xông tới:
"Diệp lão đệ, cho ngươi…"
Nhìn thấy một màn này, vẻ mặt của vị Mục đoàn trưởng kia trở nên dữ tợn trong nháy mắt:
"Muốn chết!"
Dứt lời, thân thể nàng đột nhiên trở nên mờ đi, sau một khắc, đồng tử của Vương Thú bỗng nhiên co rụt lại, tiếp theo, y chỉ thấy kiếm quang lóe lên trước mắt, một thanh kiếm trực tiếp đâm vào giữa chân mày y
Xùy!
Một vòi máu tươi bắn ra từ cái ót Vương Thú…
Vương Thú trợn hai mắt lên, thân thể chậm rãi ngã xuống, chỗ cái ót, máu tươi dâng trào như suối
Mà lúc này, Ngao Thiên Thiên đã vọt tới trước mặt vị Mục đoàn trưởng kia, nàng đấm ra một quyền, một cỗ lực lượng kinh khủng đãng ra, trong nháy mắt chấn cho vị Mục đoàn trưởng kia liên tục lùi lại
Mục đoàn trưởng sau khi dừng lại, nàng ngẩng đầu nhìn về phía Ngao Thiên Thiên trước mặt cách đó không xa, vẻ mặt dưới áo choàng ngưng trọng trước nay chưa từng có, lực lượng của nữ tử trước mắt này cực kỳ khủng bố, kiếm của nàng căn bản là không có cách tiếp nhận, đã triệt để nứt ra
Mà lúc này, Diệp Quan ở xa xa sau khi vung kiếm đẩy lui hai đầu yêu thú, hắn cũng không tiếp tục dây dưa với chúng nó, mà là thân hình run lên, trực tiếp hóa thành một đạo kiếm quang vọt tới trước mặt Vương Thú
Mà ở bên trong Tiểu Tháp, Mộc Nguyên cùng với hai vị thần tướng vọt ra, nghênh tiếp hai đầu yêu thú mạnh mẽ kia
Diệp Quan vội vàng đỡ lấy Vương Thú, hắn lấy Tự Nhiên thần thụ ra bỏ vào trong cơ thể Vương Thú, nhưng mà lại không có bất kỳ tác dụng gì, bởi vì một kiếm vừa rồi của Mục đoàn trưởng, đã triệt để vỡ vụn tất cả sinh cơ trong cơ thể y
Nhìn thấy một màn này, vẻ mặt của Diệp Quan trở nên dữ tợn trong nháy mắt
Vương Thú bắt lấy cánh tay Diệp Quan, y xuất ra một chiếc nhẫn trữ vật đưa cho Diệp Quan, run giọng nói:
"Tinh Giới, Tinh Hà Tông…Vương Quân Như…nói cho nàng, về sau nàng chỉ có thể tự chăm sóc chính mình…"
Nói xong, thân thể của y trực tiếp hóa thành một sợi khói xanh biến mất không thấy gì nữa
Diệp Quan gắt gao nắm nhẫn trữ vật trong tay, hắn chậm rãi đứng dậy, sau đó quay người nhìn về phía vị Mục đoàn trưởng cách đó không xa kia, vào giờ phút này, vị Mục đoàn trưởng kia đã bị Ngao Thiên Thiên hoàn toàn ngăn chặn
Kiếm của Mục đoàn trưởng mặc dù sắc bén, nhưng lại không cách nào phá phòng ngự thân thể của Ngao Thiên Thiên, hơn nữa, lực lượng của Ngao Thiên Thiên vượt xa lực lượng kiếm đạo của nàng
Diệp Quan hít sâu một hơi, sau đó gầm thét:
"Thiên Thiên"
Ở nơi xa, Ngao Thiên Thiên đột nhiên hóa thành một vệt ánh vàng bay vào trong cơ thể Diệp Quan
Diệp Quan hướng về phía trước bước ra một bước, một đạo kiếm quang vạn trượng trong nháy mắt giết tới trước mặt vị Mục đoàn trưởng kia
Ầm!
Vị Mục đoàn trưởng kia trong nháy mắt bị đánh bay đến vạn trượng có hon
Một kiếm này của Diệp Quan, mạnh mẽ xé rách ra một đạo khe rãnh vạn trượng ở chân trời, vô cùng kinh khủng
Nhìn thấy một màn này, Mục đoàn trưởng híp hai mắt lại, trong mắt xuất hiện vẻ ngưng trọng, nàng biết, nàng không phải đối thủ của vị Kiếm Tu trước mắt này
Không có chút do dự nào, Mục đoàn trưởng trực tiếp xoay người một cái, hóa thành một đạo kiếm quang phóng lên tận trời
Trốn!
Mà nàng vừa mới trốn, chính là cảm giác được sau lưng có một cỗ lực lượng cường đại kéo tới, sắc mặt nàng biến đổi, cầm kiếm dựng thẳng ở giữa chân mày, xoay người một cái đột nhiên chém, một mảnh kiếm quang chém xuống
Ầm!
Kiếm quang vỡ vụn, Mục đoàn trưởng trực tiếp bị chấn bay ra ngoài, mà ở trong nháy mắt nàng bay đi, nàng đột nhiên lấy ra một tờ phù lục màu vàng kim ném về phía Diệp Quan, phù lục màu vàng kim đón gió căng phồng lên, trực tiếp hóa thành một vị thần tướng giáp vàng ngăn ở trước mặt Diệp Quan
Ở trong tay thần tướng giáp vàng, cầm một thanh Khai Sơn Cự Phủ, trong lúc đi lại, khí tức hùng hậu, thiên địa chấn động, như động đất
Thần tướng giáp vàng hướng về phía trước bước ra một bước, trực tiếp một bổ một búa về phía Diệp Quan
Một bổ này, thiên địa trực tiếp nứt ra, vạn sơn vỡ nát
Mà Diệp Quan không lùi mà tiến tới, trực tiếp hóa thành một đạo kiếm quang đụng vào
Cứng đối cứng!
Àm!
Vừa va chạm, vị thần tướng giáp vàng kia trực tiếp bị đụng nát, nhìn thấy một màn này, Mục đoàn trưởng chạy trốn tới cuối chân trời kia lập tức co rụt đồng tử lại, nàng vội vàng tăng thêm tốc độ, lao đi về nơi xa
Giao thủ mấy hiệp khiến cho nàng hiểu rõ, nàng căn bản không phải đối thủ của vị thiếu niên Kiếm Tu trước mắt này, bởi vậy, nàng nhất định phải rời đi nơi này, trở lại Đạo Thị, bởi vì Đạo Thị có lực lượng phong ấn mạnh mẽ, cho nên chỉ có trở lại tới đó, nàng mới có thể sống sót
Bởi vì nàng có Ẩn Nặc Châu, bởi vậy, nàng cũng không có bị yêu thú bên trong Sơn Hải Giới này ngăn cản, nhưng Diệp Quan thì khác biệt, Ẩn Nặc Châu trên người hắn đã không có tác dụng, bởi vậy, Diệp Quan ra tay, lập tức thu hút sự chú ý của vô số yêu thú"