Ta Chỉ Thích Nàng
Nếu đúng lúc ấy tàn dư tiền triều kéo tới tập kích.
Chỉ e hơn nửa thế gia ở Phong Châu đều sẽ bị tổn thất nặng nề.
Đến lễ vấn danh.
Canh thiếp của hai người được mang tới Quảng Nguyên Tự để bói toán.
Ngày nạp cát.
Tộc trưởng Tạ gia đứng giữa đại sảnh, lớn tiếng chúc mừng:
“Trời tác thành lương duyên.”
“Đại cát đại lợi.”
“Chúc mừng Vương gia và Lý gia kết thành thông gia.”
Phụ thân nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm.
Cười đến mức không khép miệng lại được.
Liên tục kéo tay tộc trưởng Tạ gia mời vào uống trà.
Ngày Vương gia mang sính lễ tới.
Đích tỷ cũng dẫn theo Trịnh Duy Dung trở về.
Nhìn đống sính lễ chất đầy sân.
Các loại kỳ trân dị bảo, đồ cổ quý hiếm nhiều đến mức không còn chỗ bày.
Ta không biết...
Trong lòng đích tỷ có từng xuất hiện dù chỉ một tia hối hận hay không.
Nhưng Trịnh Duy Dung thì khác.
Hai mắt hắn đỏ lên vì ghen tị.
Không ngừng cảm thán:
“Đúng là Vương gia ở kinh thành!”
Vương gia bản tộc vốn ở kinh đô.
Bởi vậy người đời thường gọi là Kinh Thành Vương gia.
Còn Vương gia tại Phong Châu...
Thực chất chỉ có một nhà của Vương Kha.
Phụ thân của chàng là Vương Liên.
Là đích thứ t.ử của dòng chính.
Hiện giữ chức Thái thú quận Khánh Dương thuộc Phong Châu.
Làm quan hơn 10 năm.
Không công lớn cũng không sai lầm.
Cho nên cả gia đình đều định cư tại nơi này.
Cuối cùng.
Ngày thành thân được định vào tháng 8.
Ban đầu dự tính là tháng 10.
Nhưng nghe nói Vương Kha chê khi ấy thời tiết quá lạnh.
Kiên quyết đổi sang tháng 8.
Như vậy...
Thời gian chuẩn bị lập tức trở nên gấp gáp.
Trên dưới hai nhà Vương - Lý đều bận đến mức chân không chạm đất.
21
Ngày đại hôn, trời quang mây tạnh, gió nhẹ nắng êm.
Vương Kha khoác một thân hỷ phục đỏ thẫm, cưỡi tuấn mã cao lớn, đi đầu đoàn nghênh thân.
Phía sau là hơn mười vị công t.ử thế gia.
Người nào người nấy phong thái xuất chúng, tuấn tú bất phàm.
Nhưng nổi bật nhất trong số đó vẫn là Tạ Văn Khiêm.
Nếu không phải hôm nay hắn chỉ mặc trường sam màu nâu sẫm, e rằng đã lấn át cả hào quang của tân lang.
“Tiểu thư… Tiểu thư…”
“Cô gia tới đón dâu rồi!”
“Đã đến ngoài cổng rồi!”
Phi Nhạn từ bên ngoài chạy vào, hớt hải báo tin.
Đích mẫu khẽ nhíu mày.
“Lớn rồi mà vẫn hấp tấp như thế, còn ra thể thống gì nữa?”
Có điều vì hôm nay là ngày vui nên bà cũng không trách mắng thêm.
Phi Nhạn lè lưỡi.
Rồi ghé sát tai ta thì thầm:
“Cô gia hôm nay tuấn tú lắm luôn.”
“Bên ngoài có biết bao tiểu nương t.ử đứng xem, ai nấy đều tiếc đến đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân.”
Ta mím môi.
Con nha đầu này đúng là chỉ thích trêu ghẹo người khác.
Phi Nhạn vẫn chưa chịu dừng.
“Nếu nô tỳ nói ấy à...”
“Đám tiểu nương t.ử kia đúng là chẳng có mắt nhìn người.”
“Họ đều bảo Tạ công t.ử đẹp hơn.”
“Nhưng theo nô tỳ thấy, hôm nay Tạ công t.ử lạnh mặt suốt từ đầu đến cuối, chẳng có nổi một nụ cười.”
“Sao có thể sánh với cô gia nhà chúng ta được?”
Tim ta bất giác khựng lại.
Tạ Văn Khiêm...
Hôm nay không vui sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vì sao?
Chẳng phải hắn là tri kỷ của Vương Kha hay sao?
Những ngày gần đây, ta cũng âm thầm cho người dò hỏi.
Dù Vương gia che giấu rất kỹ.
Nhưng vẫn nghe được đôi điều rời rạc.
Nghe nói trước khi hôn sự của ta và Vương Kha được định xuống, chàng ngày ngày lưu luyến nơi t.ửu quán kỹ phường.
Đêm nào cũng uống đến say mèm.
Mà người đưa chàng trở về luôn là Tạ Văn Khiêm.
Lại nghe nói vì chuyện đó mà Vương đại nhân từng dùng gia pháp với chàng.
Sau đó...
Tin đồn Vương Kha có sở thích đoạn tụ cũng bắt đầu âm thầm lan truyền.
Nhưng điều khiến ta không hiểu là...
Những người tri kỷ trong chốn phong nguyệt của chàng đều là nữ t.ử.
Ngay cả đám tiểu tư bên cạnh cũng chẳng có ai đặc biệt nổi bật.
Vậy chàng đoạn tụ với ai?
Trước kia ta vẫn cho rằng đó chỉ là lời đồn vô căn cứ.
Thế nhưng sắc mặt lạnh lùng của Tạ Văn Khiêm hôm nay lại khiến ta lần nữa sinh lòng nghi ngờ.
Một người phong lưu bất kham.
Một người thanh lãnh như tuyết.
Lại đều tuấn mỹ vô song.
Lẽ nào...
Hai người họ thật sự là một đôi?
Buổi hôn lễ diễn ra vô cùng thuận lợi.
Nhưng từ đầu đến cuối ta vẫn luôn thất thần.
Mọi nghi thức đều mơ mơ hồ hồ.
Hầu như chẳng còn nhớ rõ.
Mãi đến khi ngồi trên hỷ sàng.
Khăn voan đỏ được nhẹ nhàng vén lên.
Ta mới chợt bừng tỉnh.
Hôn lễ đã kết thúc.
Ta và Vương Kha...
Đã chính thức trở thành phu thê.
Thôi vậy.
Nghĩ nhiều cũng vô ích.
Dù cuộc sống sau này ra sao.
Thì vẫn phải tiếp tục sống mà thôi.
22
Lúc Vương Kha trở về tân phòng, trời đã khuya lắm rồi.
Chàng uống không ít rượu.
Cả người đầy mùi men say.
Nhưng lại nhất quyết không cho tiểu tư dìu đỡ.
Loạng choạng tự mình bước vào phòng.
Đến mức cửa phòng bị va vào kêu rầm rầm.
Thấy vậy, ta vội đứng dậy định tiến tới đỡ chàng.
Ai ngờ còn chưa kịp bước tới.
Đã bị một kẻ say rượu nhào tới ôm lấy.
Cả người ngã xuống hỷ sàng.
“Bình Nhi…”
“Chàng say rồi.”
“Ta không có...”
“Khánh khánh...”
“Ừm.”
“Chàng mau ngồi dậy uống chút canh giải rượu đi.”
“Nếu không ngày mai sẽ đau đầu lắm.”
“Không... muốn...”
“Phu nhân...”
Ta thật sự quá ngốc.
Rùa
Lại còn định nói đạo lý với một người say.
Thấy không có tác dụng, ta đành chống tay lên giường định đẩy chàng ra.
Khó khăn lắm mới ngồi dậy được một nửa.
Kết quả lại bị chàng ôm lấy.
Ngã ngửa xuống giường lần nữa.
Mấy quả táo đỏ cùng các vật cát tường trải trên hỷ sàng cấn vào lưng khiến ta đau đến nhăn mặt.
“Phu nhân...”
“Phu nhân...”
“Sao nàng không để ý tới ta?”
Ta bắt đầu nghi ngờ.
Người này thật sự say sao?
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com