Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 667: Thánh hào



Chương 667: Thánh hào

Chương 667: Thánh hào

Nhìn Ngô Tuấn mặt mỉm cười, trong lòng Thiên Đế không khỏi sinh ra một cỗ hồi hộp, lại một lần nữa nhìn về phía Độc Thánh, ngôn ngữ gần như khẩn cầu nói:

- Độc Thánh, liên thủ với ta đi, đơn đả độc đấu, chúng ta hôm nay đều sẽ chết ở chỗ này!

Độc Thánh không có bất kỳ đáp lại nào, nhãn thần tỏa sáng đánh giá Ngô Tuấn, liên tục buồn cười nói:

- Không sai, chính là như vậy, ha ha ha! Ba loại tông khí thuộc tính khác nhau dung hợp, lại thêm lực lượng trùng sinh của bản nguyên Phượng Hoàng...

- Đây chính là mục tiêu cuối cùng ta theo đuổi! Tông khí vừa có thể độc chết thiên địa nguyên khí, lại có thể bảo toàn tính mạng vạn vật sinh linh giữa thiên địa!

Ngô Tuấn xua tay, ngắt lời Độc Thánh, biểu lộ nghiêm túc không gì sánh được mở miệng nói:

- Những chuyện này đều không trọng yếu, chuyện quan trọng nhất hiện tại là... trước tiên đặt cho ta một cái thánh hào vang dội! Ngô Tuấn thành thánh, có thể nói là nằm trong dự liệu của mọi người

dù sao, hắn có không dưới năm sáu lựa chọn để trở thành thánh, chỉ là không nghĩ tới Độc Thánh đột nhiên nổi lên, dẫn nổ U Minh Quỷ Khí trong cơ thể Ngô Tuấn, buộc hắn phải thành thánh

vê phần thánh hào của Ngô Tuấn

nhìn biểu lộ ghét bỏ của đám người, Ngô Tuấn không khỏi giận dữ:

- Này, ta tốt xấu cũng đã thành thánh rồi! Coi như không tặng lễ vật chúc mừng ta, suy nhĩ thánh hào cho ta còn có thể rơi khối thịt sao?

- Thịt?

Nhãn tình của Tần Nguyệt Nhi sáng lên, đề nghị:

- Không bằng gọi Trù Thánh?

Tiểu Mị Ma ghét bỏ ồ lên một tiếng, nói:

- Còn không bằng gọi là Mứt Quả Thánh, về sau Ngô Tuấn vung tay lên, vô số mứt quả phô thiên cái địa bắn ra, vô cùng có mặt mũi không nói, hơn nữa còn có thể kiếm nhiều tiền!

Y Thánh cười một tiếng: - Ta cảm thấy gọi Tiện Thánh liên không tệ

Tân Nguyệt Nhi khẽ giật mình, lông mày cau lại nói:

- Không phải từng có Kiếm Thánh sao?

Ngô Tuấn nghe ra Y Thánh không có ý tốt, lộ ra ánh mắt tà ác nói:

- Sư gia, nếu không gọi ta là Y Thánh đi, dù sao ngươi chết rồi, vê sau liên do ta kế thừa danh hiệu và y bát của ngươi!

Nụ cười của Y Thánh cứng đờ, chỉ chỉ con mắt mình, đen mặt nói: - Nhìn thấy con mắt của ta không, ta sẽ chết không nhắm mắt

bầu không khí túc sát trên chiến trường bị mấy người ngươi một lời ta một câu đánh vỡ

Độc Thánh phẳng phất như hoàn toàn không thèm để ý sự uy hiếp của Ngô Tuấn đối với mình sau khi thành thánh, lộ vẻ mặt vui mừng cười nói:

- Tuấn nhi, ngươi không làm cho vi sư thất vọng! Đến, để cho vi sư xem sự lợi hại tông khí của ngươi!

Ngô Tuấn xoay mặt nhìn về phía Độc Thánh, nói:

- Sự phụ, ngươi còn chưa có từ bỏ sao, U Minh Quỷ Khí đã bị ta dung hợp, ngươi đã không có phần thắng rồi

Độc Thánh nở nụ cười, hai tay kết ấn, một cỗ tông khí màu đen như là thác nước nghịch lưu, bỗng nhiên xông lên trời từ lòng bàn chân Ngô Tuấn, rõ ràng là chiêu thức Ngô Tuấn dùng để ám toán y ở nhà của Hiệp Khôi trước đó!

- Nộ Lưu Kình Thiên!

Ngô Tuấn xoay tay phải lại, lòng bàn tay hướng xuống nhấn một cái, một cỗ tông khí màu xám trắng phát ra từ lòng bàn tay, tông khí màu đen trong nháy mắt biến mất không còn tăm tích

cùng lúc đó, thân ảnh Ngô Tuấn lóe lên, đi tới trước mặt Độc Thánh

tay phải bắt lấy bả vai Độc Thánh, bàn tay trái giơ cao, giống như bôn lôi đập vào đỉnh đầu Độc Thánh, một cỗ tông khí mênh mông bỗng nhiên rót vào trong cơ thể Độc Thánh!

Gương mặt Độc Thánh run rẩy kịch liệt hai lần, cảm thụ được kịch độc trên thân cùng với tông khí trong cơ thể không ngừng bị tan rã, một nụ cười khó hiểu treo ở trên mặt

- Tuấn nhi, ngươi xuất thủ vẫn là quá mức nhân từ, đối đãi với địch nhân...

Lời còn chưa dứt, Ngô Tuấn đã túm tóc y đẩy xuống, giơ đầu gối lên húc thẳng vào mặt y!l

Độc Thánh bị một gối đẩy về phía sau, một dòng máu phun ra từ miệng

Ngô Tuấn thừa cơ mà lên, dùng cùi chỏ đánh vào mặt Độc Thánh, gương mặt Độc Thánh bị cùi chỏ đánh biến hình, một chiếc răng theo máu bay ra ngoài! Độc Thánh bị đánh bay lên không trung, thân thể lướt ngang, Ngô Tuấn như hình với bóng theo sát, chân phải nâng cao rơi xuống, một cước giẫm lên bụng Độc Thánh, hung hãng giẫm y xuống

Oanhl

Một tiếng vang thật lớn, thân thể Độc Thánh uốn cong như một con tôm, thân thể hãm sâu bên trong bùn đất, chỉ để lại đầu và hai chân lộ ra trên mặt đất

ở dưới va chạm mạnh mẽ, mặt đất xung quanh tràn đầy vết rạn, lấy hai người làm trung tâm, mở rộng ra bốn phía!

Đa Bảo Tôn Giả thấy thế hít sâu một hơi, tê cả da đầu nói:

- Ngô Tuấn động thủ, từ trước đến nay đều là hung tàn như vậy sao?

Y Thánh nhìn đại đồ đệ bị đánh hãm vào bùn đất, mỉm cười vuốt râu:

- Tên tiểu tử này, rất có mấy phân phong phạm của vi sư năm đó. Ha ha ha, sư từ đồ hiếu, vi sư nhìn thấy rất là vui mừng!