- Ngươi làm sao lại bình phục nhanh như vậy? Nhất định là ngươi đã trộm thuốc của tal
Đa Bảo Thiên Tôn lộ vẻ mặt bất đắc dĩ cười khổ, tiếp đó dùng tay phải hất cánh tay của Ngô Tuấn, phiêu nhiên thối lui trên mặt đất, dùng nhãn thần mang theo lúng túng nhìn về phía Ngô Tuấn
- Ngô Tuấn, y thuật của ngươi... xác thực rất thần kỳ ! Bất quá, phương thuốc của ngươi vẫn còn có chút tì vết nhỏ, thế là ta liền lấy thân thí nghiệm thuốc, thực hiện một số... cải tiến nhỏ trên phương thuốc chữa bệnh của ngươi
Ngô Tuấn cười lạnh một tiếng:
- Cho dù là chính ngươi kê đơn thuốc, nhưng tiên thuốc men là không thể thiếu
- Hoá ra là đòi tiền, đáng lẽ ngươi phải nói với ta sớm hơn, ngươi muốn bao nhiêu tiền liền có thể nóil
Ngô Tuấn nghe vậy, sắc mặt hơi dịu đi một chút, sau đó nghe Đa Bảo Thiên Tôn tiếp tục nói:
- Dù sao ta cũng không có tiền!
-Ừm??!†
Trên thân Ngô Tuấn tản mát ra một cỗ sát khí nồng đậm, lặng lẽ nói:
- Cho nên ngươi muốn trốn nợ?
Đa Bảo Thiên Tôn cười nói:
- Mặc dù không có tiền, nhưng ta có thể ở lại giúp ngươi làm công. Không khách khí nói một câu, y thuật của ta —— thiên hạ vô địch!
Tham sống sợ chết như y, thật sự là không dám đi ra ngoài chạy loạn
hiện tại lựa chọn tốt nhất của y, chính là ở trong Nhân Tâm Đường không đi đâu cả. Dù sao coi như trời sập xuống, vẫn còn có sư phụ ở phía trước chống đỡi
Ngô Tuấn dò xét y vài lần, trong lòng bắt đầu cân nhắc
tình huống hiện nay, Độc Thánh nhìn chằm chằm, còn có Họa Thiên cùng với Thiên Đế có thể gây sự bất cứ lúc nào, thu lưu Đa Bảo Thiên Tôn vẫn là tương đối có lời
mặc dù trong nhà nhiều thêm một miệng án cơm, nhưng thật sự gặp được nguy hiểm, Đa Bảo Thiên Tôn vẫn có thể làm bia đỡ đạn!
Hai người nhìn nhau cười một tiếng, sau đó như thân huynh đệ kê vai sát cánh, hữu hảo giao lưu phương thuốc sau khi cải tiến
Ngô Tuấn đạt được tân dược phương sợ hãi thán phục liên tục, cảm giác lấy y thuật của Đa Bảo Thiên Tôn, cơ hồ có thể đảm nhiệm y sư thứ hai Nhân Tâm Đường, ừm, Y Thánh xếp thứ bal
Ngay tại thời điểm Ngô Tuấn suy nghĩ làm thế nào quảng cáo mời chào bệnh nhân, đột nhiên, Y Thánh cùng với Xích Đế đồng thời nhìn về phía ngoài cửa
Ngô Tuấn cảm giác được một cỗ khí tức quen thuộc phi tốc tới gần, ngấng đầu nhìn lên, một luông ánh đỏ xẹt qua chân trời, đang hướng về phía Kinh Thành
- Họa Thiên? Tên tiểu tử này không giả chết nữa?
Tiếng nói của Ngô Tuấn rơi xuống đất, ánh đỏ rơi xuống trước cửa Nhân Tâm Đường, trên mặt Họa Thiên lộ ra ý cười, thi lễ đối với Ngô Tuấn: - Ngô đại phu, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ!
Ngô Tuấn ừ một tiếng, đánh giá sắc mặt tái nhợt của gã, nói:
- Ta đương nhiên không có việc gì, bất quá tình trạng của ngươi tựa hồ rất không tốt
Họa Thiên hối tiếc thở dài một tiếng:
- Ài, đừng nói nữa, ta bị Độc Thánh tính kế. Ngươi đại khái nghĩ không ra, Tuyết Sơn Quỷ Y lại là đệ tử Độc Thánh
Ngô Tuấn sững sờ, nhíu mày, một lát sau bừng tỉnh hiểu ra nói: - Hoá ra y là tu luyện tông khí tấu hỏa nhập ma, hòa tan ngũ tạng lục phủ của mình, sau đó tán công tự cứu, bởi vậy ta mới không có phát giác dị thường trong cơ thể y
Họa Thiên vẫn là lần đầu tiên đi vào Nhân Tâm Đường, cất bước đi vào đại sảnh dò xét một phen, sau đó ngồi xuống trên phế, không thèm để ý chút nào nhãn thần căm thù của những người khác, mở miệng nói:
- Ta trúng Thiên Tuyệt Cửu Châm của Tuyết Sơn Quỷ Y, mặc dù tạm thời chế trụ chân nguyên bạo động, nhưng cũng không thể lâu dài
- Lân này ta đến Kinh Thành, chính là chuyên tới tìm ngươi trị thương
Ngô Tuấn nghiêng qua gã một cái:
- Ta thu phí cũng không rẻ, nhất là đối với loại chó nhà giàu như ngươi
Họa Thiên cười ha ha một tiếng:
- Chỉ cần có thể trị tốt thương thế của ta, ngươi muốn cái gì cứ việc nói, chỉ cần ta cóI