Ở một bên khác, tiếng la của Y Thánh cũng không đạt được đáp lại, tâm tình thoáng có chút thất lạc trở lại đại sảnh, về hậu viện tắm rồi đi ngủ
sáng sớm hôm sau, Ngô Tuấn dậy sớm mở cửa tiệm
ngoài cửa, đã sớm có một người, , trên mặt lộ ra vẻ lo lắng, giống như có chuyện gì khẩn cấp
Ngô Tuấn hai mắt tỏa sáng, lộ khuôn mặt tươi cười chào hỏi: - VỊ tiên sinh này, ngươi vội xem bệnh có thể gõ cửa, ta túc trực cả ngày lẫn đêm! Ngươi không thoải mái chỗ nào, mau vào để cho ta xem
người kia vén mái tóc dài trên mặt ra sau, để lộ khuôn mặt có hình xăm Thanh Long:
- Ta... ta chỗ nào cũng dễ chịu! Thế Tôn, ta là Thanh Long La Hán!
Ngô Tuấn khẽ giật mình, nhìn hình xăm Thanh Long trên mặt đối phương, rốt cục nhận ra y, hỏi:
- Ngươi chạy tới nơi này làm gì? Thanh Long La Hán vội vàng giải thích:
- Chùa miếu của chúng ta xây dựng tại Kinh Thành xảy ra chuyện! Công đức pháo đã hoàn thiện và chưa hoàn thiện trong chùa đã bị cướp sạch không còn, ngay cả Đa Bảo Tôn Giả cũng mất tích!
- Đa Bảo Tôn Giả, chính là người sáng tạo ra công đức pháo kia?
Ngô Tuấn nghe vậy biến sắc, vị Đa Bảo Tôn Giả này là người duy nhất có thể chế tạo công đức pháo, năm trăm khẩu pháo cùng bắn, ngay cả Thiên Đế cũng đều khó chịu đựng
nếu như y bị kể xấu bắt đi, sẽ tạo thành hậu quả khó mà lường được!
Thanh Long La Hán lo lắng nói:
- Thế Tôn, chúng ta đã thỉnh Hoàng Đế hạ lệnh phong thành, lục soát Kinh Thành, ta có chút nóng lòng, chuyên tới để hỏi ngài có biện pháp thăm dò Đa Bảo Tôn Giả hay không?
- Có chân dung của Đa Bảo Tôn Giả không?
- Cói
Ngô Tuấn nhìn chân dung một lát, nhắm mắt lại, điều động Phật Tổ Xá Lợi trong linh đài, cảm giác tất cả người tu luyện công pháp Phật môn trong thành
vô số mặt người nhanh chóng xẹt qua ở trong đầu hắn, một lát sau, Ngô Tuấn mở to mắt, lông mày có chút nhíu lại:
- Không có tìm được, tình huống này có hai loại khả năng
- Một là Đa Bảo Tôn Giả không ở trong Kinh Thành, hai là y... đã bị sát hại
Thanh Long La Hán xanh cả mặt, nói:
- Thế Tôn, vô luận là loại khả năng nào, giống như cũng không ổn!
Lúc này, Y Thánh trong cửa mở miệng nói:
- Các ngươi yên tâm, tên tiểu tử kia không có việc gì
vừa nói, vừa đặt bữa sáng vừa làm lên bàn một cách đâu vào đấy
Ngô Tuấn quay sang nói:
- Ngươi làm sao biết rõ y không có việc gì, chẳng lẽ người là ngươi bắt?
Y Thánh cười nhạo một tiếng:
- Ha ha, ta ngược lại là muốn bắt y, đáng tiếc y không dám tới gặp ta
Thanh Long La Hán không hiểu ra sao:
- Lão tiên sinh, ngươi đang nói cái gì vậy?
Y Thánh vừa dùng sức cắn bánh bao, vừa lộ ra vẻ phức tạp nói:
- Ta có một tên nghiệt đồ, danh tự là Đa Bảo. Tên tiểu tử thối này, ngày hôm qua bị ta hù doa, đại khái đã cuốn gói chạy trốn
Ngô Tuấn lộ vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi nói:
- Chẳng lẽ y là bởi vì chuyển sang Phật môn, sợ bị ngươi thanh lý môn hộ?
Y Thánh liếc mắt nhìn hẳn:
- Ta là người lòng dạ nhỏ mọn như thế sao, ngươi luyện ra một thân đồ vật loạn thất bát tao như vậy, ta không phải cũng không có thanh lý ngươi sao?
- Vậy y là...
- Ài
Y Thánh thở dài một tiếng, có chút vô lực giải thích:
- Đa Bảo là đồ đệ thứ bảy của ta, bởi vì khi còn bé mắt thấy cha mẹ của mình tử vong, từ nhỏ đã rất sợ chết - Năm đó lúc Thiên Đình thảo phạt Xích Đế Sơn, y... chạy trốn
- Đồ đần này, e rằng thật sự cho rằng ta coi y là phản đồ
Ngô Tuấn nghe xong, hơi xúc động thở dài:
- Khó trách y tạo ra nhiều công đức pháo như vậy, hoá ra là bị Thiên Đế dọa sợ
cùng lúc đó, ở bên trên bình nguyên Tây Bắc Man Hoang
Đa Bảo Tôn Giả cuốn gói chạy trốn bị một người áo đen đeo mặt nạ chặn lại
cảm thụ được khí tức quen thuộc trên thân người áo đen, sắc mặt của Đa Bảo Tôn Giả trở nên trắng bệch, thịt mỡ trên mặt run nhè nhẹ
- Đại... Đại sư huynhl
Người áo đen hừ lạnh một tiếng:
- Sự đệ tốt của ta, năm đó ngươi bỏ lại sư phụ và chúng ta chạy trốn một mình, có bao giờ nghĩ tới ngay hôm nay hay không! Bây giờ sư phụ trở vê, muốn thanh lý môn hộ, ta sẽ làm thay sư phụ
Đa Bảo Tôn Giả nghe vậy giận dữ:
- Ngươi nói bậy! Sư phụ mới không nỡ giết tal Dựa theo những gì ngươi đã làm trong những năm qua, nghiệt đồ mà sư phụ kêu tuyệt đối là ngươi!
- Là ngươi! Đồ hèn nhát gan nhỏ như chuột nhà ngươi!
- Là ngươi! Ma đầu giết người như ngóe nhà ngươi!
- Ngươi có dám đi đến trước mặt sư phụ hỏi nghiệt đồ rốt cuộc là ai không?
- Có gì không dám!
- Vậy chúng ta đil
- Đi thì đii
Hai người ngoài miệng mặc dù đạt thành nhất trí, lại đều không nhúc nhích tí nào đứng ở nơi đó, trừng mắt nhìn nhau, như thể ai động trước sẽ thua vậy