- Ta gánh trách nhiệm nặng nhất, quét dọn chiến trường, cứu chữa thương binh, cái nào không phải là quan trọng nhất!
La Thiên lão tổ nheo mắt: "..."
Có thể nói nhặt chỗ tốt đến đại nghĩa nghiêm nghị như vậy, e rằng trong thiên hạ cũng tìm không ra người thứ hai
Ngô Tuấn thấy đối phương bị hành vi tự mình chủ động gánh chịu trách nhiệm làm cho cảm động, nhãn thần tuân sát đám người một vòng, hỏi:
- Các ngươi đã nhớ kỹ chưa?
Tiểu Mị Ma hưng phấn gật đầu một cái, lớn tiếng hồi đáp:
- Nhớ kỹ rôi! Ta phụ trách đánh lén Họa Thiên, một tiễn bắn chết gã!
Họa Thiên ở phía trên đám mây giật mình một cái, suýt nữa ngã xuống từ trên mây, trợn mắt nhìn về phía Ngô Tuấn:
- Ngô đại phu, ngươi thật đúng là thời khắc không quên chiếu cố tal
Ngô Tuấn thấy kế hoạch bị tiết lộ, đập một bàn tay vào ót tiểu MỊị Ma, cả giận:
- Ngươi rống lớn tiếng như vậy làm gì, hiện tại đều bị gã nghe được, cải biến phương án tác chiến, ngươi đi đánh lén Thiên Lang, Tây Thiên Vương đánh lén Họa Thiên!
Tiểu Mị Ma bi phẫn không hiểu, nâng quai hàm nhỏ lên nói:
- Rõ ràng ngươi rống còn lớn hơn ta...
Thiên Đế nhíu mày, hỏi Họa Thiên:
- Pháo sáng là thứ gì? Họa Thiên lắc đầu:
- Không rõ ràng, đại khái là sẽ phát sáng?
Ngô Tuấn coi nhẹ hừ một tiếng:
- Pháo sáng mà cũng không biết rõ, uổng cho ngươi làm Thiên Đế nhiều năm như vậy. Không sợ nói cho ngươi, pháo sáng chính là pháp bảo chung cực Y Thánh hao phí vài vạn năm thời gian, dốc hết tâm huyết nghiên cứu ra, uy lực của nó cực lớn, gân với kẻ khốn cùng!
Thiên Đế biến sắc, trong mắt hiện ra lửa giận: - Y Thánh!
Ngô Tuấn tự tin cười một tiếng, nói:
- Y Thánh cùng với Xích Đế mặc dù chết rồi, nhưng nguyên thần của bọn hẳn vẫn còn, hiện tại hai người bọn hắn đã bọc đánh hậu phương của các ngươi, sau khi huỷ Thiên Cung của các ngươi, sẽ ngay lập tức đến đây, hợp binh một chỗ cùng với chúng ta, toàn diệt các ngươi!
Thiên Đế sắc mặt đột biến, cảm giác loại phong cách chuyên bóp quả hồng mềm này, đúng là sự tình Y Thánh có thể làm được, vội vàng hạ lệnh:
- Thiên Lang lưu lại đoạn hậu, những người còn lại theo trẫm hồi viên!
Tiếng nói rơi xuống đất, Thiên Đế chắp tay, tạo ra một chùm tỉnh quang sáng rực, dẫn đầu tám vạn thiên binh quay đầu rời đi
- Đừng đuổi, ta chỉ là hù bọn hắn, Y Thánh căn bản không đến
La Thiên lão tổ trừng to mắt, lộ biểu lộ cổ quái nhìn Ngô Tuấn một cái, hạ lệnh:
- Băng Ma, Phong Ma, hai người các ngươi phụ trách đề phòng, nghiêm phòng Thiên Đình đánh lén!
- Thuộc hạ lĩnh mệnh!
Bàn giao xong xuôi, La Thiên lão tổ dẫn bọn người Ngô Tuấn xuống đầu tường, đi vào trong phủ thành chủ
sau khi lui lại, lão cười một tiếng, nói với Ngô Tuấn:
- Chờ Thiên Đế trở lại Thiên Cung, biểu lộ nhất định tương đối đặc sắc
Ngô Tuấn gật đầu nói:
- Đó là khẳng định, bất quá lần này ta đùa nghịch gã một lần, lần sau coi như không dễ lừa gạt
La Thiên lão tổ mang theo vẻ mong đợi hỏi:
- Y Thánh thật sự không tới sao, y trước kia thế nhưng là rất thích tham gia náo nhiệt
Ngô Tuấn bất đắc dĩ thở dài nói:
- Lúc đầu ta là muốn lừa gạt bọn họ làm hộ vệ cho ta, nhưng Y Thánh thành tỉnh, căn bản không bị mắc bẫy
La Thiên lão tổ cười nhạo một tiếng:
- Y Thánh khôn khéo cỡ nào, làm sao lại mắc bẫy của tên tiểu tử ngươi
Ngô Tuấn gật đầu, tiếc nuối nói:
- Đúng vậy, cho dù ta lấy ra « Bách Yêu » do chính mình viết ra, hắn cũng không có bị cám dỗ
La Thiên lão tổ bị khơi gợi lên hiếu kì:
- Bách Yêu » là sách gì?
Ngô Tuấn tự hào nói: - Một bản thực đơn Thánh Cảnh, có hình minh họal
La Thiên lão tổ: ...
Chưa từng nghe qua thực đơn cũng có Thánh Cảnh!
Sau khi dở khóc dở cười một trận, La Thiên lão tổ thở dài nói:
- Được rồi, Y Thánh hẳn là có dự định của y, thời gian không còn sớm, ta để cho người ta an bài cho các ngươi ăn ngủ
Ngô Tuấn nói:
- Vẫn là để người mang ta đến phòng bếp đi, đầu bếp Ma tộc chỉ biết nấu thịt, ăn có chút không quen La Thiên lão tổ gật đầu, phân phó tổng quản phủ thành chủ dẫn bọn người Ngô Tuấn ra ngoài, một lúc sau đã đi tới bếp sau
Ngô Tuấn liếc nhìn nguyên liệu trên bàn dài, phần lớn đều là thịt, một đống rau củ ở một góc khuất khiến hắn chú ý:
- Ö, hoá ra Thiên Giới cũng có rau hẹ!
Tân Nguyệt Nhi nuốt một ngụm nước miếng, nói:
- Ăn sủi cảo đi, đây là một trong số ít món ta biết nấu, ta đã học được từ cha ta khi còn nhỏ Ngô Tuấn gật đầu, nói với mấy người tiểu Mị Ma:
- Các ngươi giúp Nguyệt nhi làm sủi cảo, ta đi xử lý những nguyên liệu khác