tuy nói Đế Hạo không phải một vị Nhân Hoàng hợp cách, nhưng tu vi của y lại không thể khinh thường, nếu không phải y ở dưới sự khinh thường trúng độc, cho dù là gã thời kỳ toàn thịnh, e rằng cũng không phải đối thủ của Đế Hạo
Huỳnh Khang ngồi trên xe, nhìn qua thành trì to lớn gần trong gang tấc, trên mặt lộ ra một nụ cười:
- Sư phụ, phía trước chính là Nhật Nguyệt Thành của Ma tộc, ngài là Ma Hoàng, tiến vào thành, chúng ta liền triệt để an toàn
Diêm Quân nghe vậy, trên mặt lộ ra biểu lộ tán đồng, tự tin nói:
- Ma tộc ở dưới Nhật Nguyệt chiếu rọi, đều là con dân của sư phụ, ta sẽ vào thành bảo bọn hẳn ra ngoài đón!
Ngô Tuấn giựt giựt mí mắt ngăn lại gã:
- Ma tộc là bản tính gì ngươi không biết rõ sao? Ta sợ ngươi đi vào mới mở miệng liền sẽ bị bọn hẳn đánh chết
Huyết Ma cười đắc ý: - Vậy cũng chưa hẳn, phụ hoàng ngài nhìn phía trước đi
Ngô Tuấn giương mắt nhìn lên, ánh mắt đi qua hư không, thấy được cảnh tượng trước cửa thành
chỉ thấy ba Ma tộc ăn mặc hoa lệ đứng ở trước cửa thành, một đội nghi trượng đứng chỉnh tề sau lưng, còn kéo lên một tấm hoành phi màu vàng, phía trên viết một loạt chữ lớn bằng mực đen
- Cung nghênh Ma Hoàng!
Ngô Tuấn: ...
Nhìn biểu lộ rối rắm của Ngô Tuấn, Huyết Ma đắc ý giải thích:
- Phụ hoàng, lúc trước khi gặp mặt Ma Tổ, nhi thần tự tác chủ trương bẩm báo sự tích anh dũng của ngài cho Ma Tổ
- Ma Tổ nghe xong tán thưởng có thừa đối với ngài, một mực không nói đối với ngài, là bởi vì nhi thân muốn cho ngài một kinh hỉ!
Nhìn thấy thân ảnh bọn người Ngô Tuấn càng ngày càng gần, thanh niên mặc áo bào đen phía trước vẫy tay, đội nghỉ trượng nhiệt liệt thổi
đợi Ngô Tuấn đi tới gần, thanh niên áo bào đen lộ vẻ nghiêm túc ra khỏi hàng, cao giọng hô:
- Thành chủ Nhật Nguyệt Thành - Ma Hạt, dẫn đầu thành trung văn võ, cung nghênh thánh giá Ma Hoàng!
Hai người phía sau y rõ ràng là một đôi song bào thai, thấy Ngô Tuấn, động tác như sao chép lẫn nhau, đồng thời ôm quyền nói:
- Ma Văn, Ma Vũ, cung nghênh Ma Hoàng! Ngô Tuấn đờ đẫn nhìn về phía ba người trước mặt, trong lòng đã không có lực lượng chửi bậy
không nói đến hoành phi chào đón kỳ hoa kia, thành trung văn võ, chỉ chính là đôi song bào thai Ma Vẫn cùng với Ma Vũ này?
Hắn xem như đã nhìn ra, trình độ văn hóa của đám Ma tộc bên trong Nhật Nguyệt Thành này, là thật sự cần phải đề caol
- Không cần đa lễ, vào thành đi
Ngô Tuấn thở dài một tiếng, ở dưới sự dẫn dắt của Ma Hạt tiến vào thành lối kiến trúc Nhật Nguyệt Thành vô cùng cùng loại với Ma Giới, trên đường ngoại trừ tửu quán, ngay cả một chỗ ăn chơi cũng không có, khắp nơi có thể thấy được Ma tộc uống say cầm binh khí đánh lộn, thỉnh thoảng vang lên vài tiếng kêu thảm của kẻ thụ thương, dân phong có thể nói tương đối thuần phác
nhìn hình ảnh quen thuộc trước mắt, Diêm Quân hoài niệm một trận, cảm khái nói:
- Trở lại, ta cảm thấy mọi thứ đã trở lại!
Ma Hạt đã sớm tập mãi thành thói quen đối với loại sự tình này, hướng Ngô Tuấn nói:
- Bệ hạ, lão tổ phân phó ta nghe lệnh ngài, ngài có phân phó gì cứ nói, thuộc hạ nhất định sẽ hoàn thành!
Ngô Tuấn mặt đen lên nói:
- Ngươi đi trước ngăn cản tất cả tư đấu trong thành, sau đó tập trung người bị thương lại, đưa đến chỗ ở của ta
- Thuộc hạ tuân mệnh!
Ma Hạt gật đầu, thân ảnh lập tức biến mất, trong một cái chớp mắt tiếp theo liền xuất hiện ở trước người hai Ma tộc đang chém giét, vỗ hai tay, hai Ma tộc nôn ra máu ngã xuống đất
sau đó Ma Hạt chiếu theo pháp luật hành động, thân ảnh hoạt động ở bốn phía trong thành, không bao lâu, tất cả người đánh nhau trong thành đều ngừng lại, ở dưới sự truy đuổi của Ma Hạt hợp nhất thành một nhóm, hốt hoảng chạy trốn
Huỳnh Khang nhìn trợn mắt hốc mồm, lẩm bẩm nói:
- Biện pháp Ma Hạt ngăn cản tư đấu, là đả thương tất cả mọi người, sau đó bọn hắn liền không đánh được rồi? Thật uống công y nghĩ ra...
Ma Văn nhìn bộ dáng anh dũng Ma Hạt truy sát đám người, lộ vẻ sùng kính nói:
- Thành chủ của chúng ta từ nhỏ đã thông minhl
Huỳnh Khang: "... "
Trong nháy mắt, gã bỗng nhiên hiểu được Ma Tổ vì sao muốn chuyển giao đại quyền Nhật Nguyệt Thành cho Ngô Tuấn
sau nửa canh giờ, Ngô Tuấn mang theo một đám đệ tử xử lý đám người bị Ma Hạt đả thương, thở phào một hơi, vứt khăn mặt sang một bên
lúc này, Ma Hạt đã chuẩn bị xong đồ ăn thức uống, đợi bọn người Ngô Tuấn ngồi xuống, bưng ly rượu lên nói:
- Bệ hạ, mời!
Ngô Tuấn lấy trà thay rượu, nâng ly với y, sau đó hỏi:
- Ma Tổ không ở trong thành sao?
Ma Hạt nói:
- Bẩm bệ hạ, Thiên Đế suất lĩnh mười vạn thiên binh đại quân áp cảnh, lão tổ đi Ma La Thành tọa trấn, để cho ta ở đây chờ đợi bệ hạ đến, tùy cơ ứng biến