Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 606:



Chương 606: Mời

Chương 606: Mời

Tần Nguyệt Nhi cùng với Diêm Quân lập tức tiến lên, kiếm quang cùng với ma khí hoà lẫn, cắt đứt Bắc Đẩu đại trận từ giữa, công hai đầu, làm cho ba ngàn thiên binh phải chiếu cố đầu đuôi

Bắc Đẩu hư ảnh trên bầu trời lay động một trận, lập tức ánh vàng tán đi, toàn bộ tràng diện trong hạp cốc lập tức trở nên hỗn loạn

Ngô Tuấn khẩn trương nhìn chăm chú vào biến hóa chiến trường, thỉnh thoảng chỉ huy ba người, tiến công điểm yếu phòng thủ của đám thiên binh chém giết hỗn loạn lung tung qua đi, trận hình của thiên binh triệt để loạn thành một đoàn

Họa Thiên dành thời gian liếc qua bên này, không khỏi phàn nàn nói:

- Thật sự là một đám phế vật...

Trong khi nói chuyện, một dải lụa màu trắng quất trúng gương mặt gã, hoá ra là Bạch Mi thi triển bí pháp, hai hàng lông mày trắng duỗi dài vô hạn, một lông mày quất bay gã ra ngoài - Đối mặt với bảy người chúng ta, thế mà còn dám phân tâm!

Cô Trúc xuất hiện sau lưng Họa Thiên, trong khi mỉa mai, một trúc đập vào sau lưng của gã

Họa Thiên thân hình lướt ngang, ánh mắt lộ ra vẻ tức giận, hai tay câm đao chém ra, một đầu hư ảnh hung thú gào thét mà ra, trong nháy mắt đụng bay bảy người Thái Đức ra ngoài

- Họa thế đại thiên!

Theo Họa Thiên quát to một tiếng, vạn đạo đao mang nở rộ mà ra, đao khí lãng lệ phô thiên cái địa, cơ hô muốn trong nháy mắt lăng trì bọn người Thái Đức!

Đối mặt với vô cùng vô tận đao khí, mấy người lập tức bị thương, riêng phần mình thi triển tuyệt kỹ phòng ngự nỗ lực chèo chống, chân khí không muốn mạng tuôn ra từ trong cơ thể

mắt thấy mấy người đã sắp chống đỡ không nổi, đột nhiên, một cái vòng tròn xuất hiện ở bâu trời sau lưng mọi người, một vị lão giả mặc trường bào màu lam hiện ra thân hình

- Đón! Theo lão giả khoanh tròn hai tay, vòng tròn trước người lão phi tốc chuyển động, đánh lệch đao khí của Họa Thiên trong nháy mắt, hấp thu tiến vào bên trong vòng tròn

- Hóal

- Phát!

Trong hai mắt lão giả bỗng nhiên nở rộ quang mang, hai tay đẩy về phía trước, một thanh cự nhận màu máu bay ra từ bên trong vòng tròn, nhanh chóng chém về phía Họa Thiên!

Họa Thiên ngưng tụ ánh mắt, chém ra một đao, hai đạo đao mang đụng vào nhau, âm ầm vỡ ra

ở phía dưới dư ba chấn động, hai người lùi lại mười dặm có hơn, ánh mắt đi qua hư không đối mặt với nhau

trên mặt Họa Thiên lần thứ nhất xuất hiện ngưng trọng, mở miệng nói:

- Ngươi là người phương nào?

Lão giả lộ sắc mặt nghiêm túc nói:

- Dưới trướng Nhân Hoàng, Thái Khanh Sư Doãn

Họa Thiên lộ sắc mặt khó coi, hừ lạnh một tiếng:

ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ - Sư Doãn, ta đã nhớ kỹ

sau đó lập tức bứt ra trở ra, hóa thành một luồng ánh đỏ biến mất tại chân trời

Hắc Hổ thấy gã đi quả quyết như thế, không khỏi gâm thét một tiếng, bộc phát yêu khí bức lui Bành Anh, hạ lệnh đối với thiên binh:

- Rút luil

Tiểu Mị Ma đang chơi đến hưng khởi, vung Bảo Bất Bình lên liền muốn đuổi theo, Ngô Tuấn vội vàng quát bảo ngưng lại nói:

- Tiểu Mị Ma, trở về! Tiểu Mị Ma đuổi theo được hai bước dừng lại chân, lộ vẻ bất mãn nói:

- Như vậy liên kết thúc?

Ngô Tuấn nói:

- Tiếp tục đánh nữa ta không biết chiến đấu sẽ kết thúc ra sao, nhưng cuộc đời của Bảo Bất Bình tuyệt đối là sẽ kết thúc

tiểu Mị Ma ngẩn người, cúi đầu nhìn lại, phát hiện ra Bảo Bất Bình bị mình nắm chặt cổ chân đang miệng sùi bọt mép, đã bị vung mạnh đến hôn mê

Ngô Tuấn tiến lên, đâm mấy châm cho Bảo Bất Bình, tiếp theo nhét vào miệng một viên đan dược, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm

ngay sau đó, hẳn đi tới trước mặt Sư Doãn, mỉm cười chào nói:

- Mã sư phó, hôm nay nhờ có ngươi trượng nghĩa tương trợ, nếu không chúng ta liên sẽ táng thân ở chỗ này

Sư Doãn nhìn chung quanh một chút, thấy bên cạnh không có người khác, trên trán không khỏi toát ra dấu chấm hỏi:

- Ngươi là đang nói chuyện với ta? ? Đối mặt với Sư Doãn thay mình đuổi đi Họa Thiên, Ngô Tuấn liên tục biểu thị cảm tạ, đồng thời còn biểu thị có thể miễn phí bắt mạch cho đối phương một lần

Sư Doãn nhìn nụ cười quỷ dị của bọn người Thái Đức, theo bản năng cự tuyệt hảo ý của Ngô Tuấn, nói rõ ý đồ mình đến:

- Bệ hạ muốn mời Ngô đại phu tiến đến Đế Đô làm khách, còn xin Ngô đại phu đến dự

Ngô Tuấn lộ vẻ mặt kinh hỉ nói:

- Nhân Hoàng bị bệnh sao? Sư Doãn hơi giật khoé mắt nói:

- Bệ hạ thân thể khoẻ mạnh, cũng không có tật bệnh quấn thân

Ngô Tuấn hơi có chút thất vọng, xuất ra quả câu thủy tỉnh mắt nhìn bản đồ, nói:

- Đã như vậy, vậy liền đi một chuyến đi. Mặt khác Sư Doãn tiền bối ngươi thật sự không cần xem mạch sao? Y thuật của ta thế nhưng là tiếng lành đồn xa, những nơi ởi qua, vô luận là Y Thành hay là Thái Huyền Thành, tỷ lệ bách tính nhiễm bệnh cũng có hạ xuống rõ ràng!