- Tiểu Mị Ma, nhìn từ xa là Vượng Tài, nhìn gân là Vượng Tài, nhưng gây hơn so với Vượng Tài, đây là cái gì?
- Vượng Tài gầy!
Tiểu Mị Ma kích động đứng dậy, nhào về phía Vượng Tài gầy trơ cả xương
Vượng Tài gâu gâu hai tiếng, nhảy một cái vào trong ngực tiểu Mị Ma, tội nghiệp nói:
- Ô ô, ta rốt cuộc tìm được các ngươi...
Tiểu Mị Ma xoa đầu Vượng Tài, ôm nó đi tới trước ổ chó, Vượng Tài thấy xương cốt trong chậu, lập tức lang thôn hổ yết gặm, nước mắt đầm đìa nói:
- Ô ô, vẫn là hương vị ban đầu!
Cô Trúc bấm tay bắn ra một vệt ánh vàng, giải trừ cấm chế trên người Vượng Tài, cười nói:
- Hoá ra con chó này là ngươi nuôi, ta nhặt được nó trên đường, thấy nó dị chủng trời sinh, vốn là muốn mang về để nó trông coi sơn môn, bây giờ cũng coi như là vật quy nguyên chủ
Ngô Tuấn nói cảm tạ:
- Đa tạ, các ngươi trên đường còn nhặt được sủng vật khác không, ví dụ như Thần Long gì đó?
Cô Trúc: "..."
Bạch MI: "..."
Ngô Tuấn nhìn thấy phản ứng của hai người, có chút tiếc nuối thở dài một tiếng, mời hai người vào trong phòng trị liệu
tiểu Mị Ma nhìn chằm chằm cửa phòng bị Ngô Tuấn đóng thật chặt, sâu kín nói:
- Xem ra lại phải đào thêm hai cái hố
lúc này, Thiên Lang cọ xát răng và Diêm Quân ởi ra từ hậu viện, nhìn thấy xương cốt trước ổ chó bị một con chó cỏ đoạt, Thiên Lang nổi giận ngao một tiếng, bỗng nhiên xông tới
- Cơm trưa của tai
Vượng Tài nâng một cái chân trước lên, ba- một cái đập đầu nó vào trên mặt đất, lộ ra ánh mắt sắc bén nói:
- Không, là cơm trưa của ta
Thiên Lang dùng sức vùng vẫy hai lần, từ đầu đến cuối không ngấng đầu được lên, đành phải hung ác uy hiếp nói:
- Đồ chó nhà ngươi, có biết rõ bản tọa là ai không?
Vượng Tài coi nhẹ bĩu môi: - Ta không quan tâm ngươi là ai, về sau ngươi chính là tiểu đệ của ta
Thiên Lang thấy mình bây giờ ngay cả một con chó cũng đánh không lại, phổi đều tức muốn nổ tung, trong mắt lộ ra vô tận bi phẫn cùng với bất lực
chính mình trước đây làm sao lại bị ma quỷ ám ảnh, đáp ứng Họa Thiên tới nơi này làm nội ứng!
Thiên Lang bất đắc dĩ hít một hơi, cảm giác móng vuốt trên đầu dần dần phát lực kia sắp ấn đầu mình vào trong đất, chịu thua nói: - Lão đại
Vượng Tài hài lòng buông lỏng móng vuốt ra, nói:
- Tính ngươi thức thời, đừng nói là ngươi, đại bàng Thánh Cảnh lại như thế nào, còn không phải vẫn bị lão đại ta đuổi chạy loạn khắp sân!
Thiên Lang cười lạnh trong lòng, nghĩ đến về sau khôi phục tu vi, việc làm thứ nhất chính là nấu Vượng Tài, mặt ngoài lại lộ ra thần sắc nịnh nọt, nói:
- Lão đại uy vũ, về sau ta liền theo lão đại lăn lộn
Vượng Tài chui vào ổ chó, móng vuốt khẽ động, dời hai khối xương cốt còn lại đến trước mặt Thiên Lang:
- Ừm, ăn đi
Thiên Lang nuốt hai khối xương cốt vào trong miệng, nhai nát nuốt xuống, lập tức sinh ra một cỗ bi thương:
- Ài, ta đường đường là Thiên Đình Yêu Soái, năm đó thống lĩnh mười vạn thiên binh, là uy phong bực nào. Bây giờ thế mà luân lạc tới tình trạng như thế, quả thực là phản đồ khó làm, phân khó ăn
Vượng Tài coi nhẹ bĩu môi một cái: - Phân khó ăn, là ngươi không có tìm đúng phương pháp ăn
Thiên Lang: ...
Ta mẹ nó là đang nghiên cứu thảo luận chuyện này với ngươi sao?
Ngay tại thời điểm gã tức giận đến sắp thăng thiên tại chỗ, trong phòng truyền ra thanh âm của Ngô Tuấn
- Hai vị tiền bối, ta đã tìm được phương pháp ly khai Thiên Giới, các ngươi nhìn Âm Dương Nhị Khí Bình này...
Trong lòng Thiên Lang bỗng nhiên run lên, vềnh tai ngưng thần lắng nghe, nhưng Ngô Tuấn lại thấp giọng, chỉ có thể loáng thoáng nghe được các loại từ ngữ Y Thánh, phong ấn
một lát sau, mấy vị võ sư mang Cô Trúc và Bạch MI ởi ra từ trong phòng trị liệu
sắc mặt của hai người phức tạp không gì sánh được, giống như đang do dự cái gì, nằm ở trên cáng cứu thương, thỉnh thoảng lại liếc nhau
tiểu Mị Ma nhìn thoáng qua bọn hắn, nghiêm túc viết xuống chính tự trên mặt đất, sau đó nhìn thư pháp của mình, hết sức hài lòng nói: - Tới bảy người, trị nằm xuống năm người
Vượng Tài hiếu kì hỏi:
- Hai người khác thì sao?
Tiểu Mị Ma ngẩng mặt, sờ lên đầu của nó:
- Đương nhiên là bị hù chạy, ngươi từng gặp qua người được Ngô Tuấn trị còn có thể đứng?
lúc này, Ngô Tuấn cũng đi ra từ trong phòng, mắt nhìn tiểu MỊ Ma, nói:
- Thảo dược đã dùng hết, theo ta lên núi hái thuốc đi, cho ngươi một văn tiên làm chân chạy - A, một văn tiền liên muốn dụ ta, ngươi cho ta vẫn còn là tiểu hài hai ba tuổi sao?