Nói xong cười ha ha một tiếng, từ trong túi vải lấy ra một cái bình ngọc đưa tới
- Đây là Phá Kính Đan ta luyện chế, cho dù là đột phá Thánh Cảnh, cũng có chỗ hữu dụng
Ngô Tuấn mở cái bình ra ngửi mấy lần, tán thán nói:
- Công lực luyện đan của sư gia ngươi, không dưới tal
Thái Đức bờ môi phát run nói:
- Các ngươi có thể đợi lát nữa trò chuyện tiếp không, trước tiên lấy ta ra...
Thiên Y thản nhiên cười, tiện tay vung lên, thùng gỗ cùng với khối băng vỡ vụn ra, vào trước khi Thái Đức té xuống đất, đỡ lão lên trên giường
lúc này, Huyền Khuyết suất lĩnh đám người áp giải tù binh trở về, nhìn vê phía Ngô Tuấn nói:
- Ngô đại phu, người là ngươi bắt, giao cho ngươi xử trí Ngô Tuấn lập tức nghi hoặc:
- Ta bắt? Những người này, ách, Ma tộc, Yêu tộc, Nhân tộc, còn có một khối ngọc thạch đản sinh linh trí?
Thạch Hầu nói:
- Nàng giống như ta là Tinh Linh trời sinh, xem như cùng tộc
- Những người này tối thiểu đến từ bảy cái chủng tộc, nhiêu người như vậy tụ cùng một chỗ...
Quan sát tỉ mỉ một phen bọn sát thủ này, cuối cùng đem ánh mắt dừng lại tại hôn mê Lang Soái trên thân: - Đừng giả bộ, ngươi không thể gạt được ta. Kỳ thật nói ngươi có khả năng không tin, ta không muốn bắt yêu
Lang Soái bỗng dưng mở mắt, ánh mắt sắc bén nhìn về hướng Ngô Tuấn:
- Vậy thì nhanh thả ta ra, ta chính là một trong mười đại Yêu Soái Thiên Đình, giết ta, chẳng khác nào tuyên chiến với Thiên Đình!
Ngô Tuấn sững sờ, suy tư một lát, hỏi:
- Như vậy giết Đại Thái Tử của các ngươi, có phải hay không cũng đang tuyên chiến với Thiên Đình?
Lang Soái biến sắc, ý thức được chính mình nói lỡ miệng, quay mặt sang một bên, không lên tiếng nữa
Ngô Tuấn có chút cổ quái nhìn về phía Huỳnh Khang trong lồng, thấy trong ánh mắt gã đều là vẻ châm chọc, không khỏi có chút ngạc nhiên
vị đồ đệ luôn muốn 'Phụ từ tử tiếu' này, giống như đã sớm biết rõ dự định của Thiên Đế
cho nên nói, gã bái sư mình, còn có dự định tìm kiếm che chở sao? Ngô Tuấn bất đắc dĩ lắc đầu, nói:
- Đồ nhi, xem ra hành tung của ngươi đã bại lộ
Huỳnh Khang hóa thành một đạo lưu quang chui ra khỏi lồng chim, hiện ra chân thân ở trước mặt mọi người, nói:
- Sự phụ suy nghĩ không sai, Thiên Lang này nhất định là phụ hoàng ta phái tới chặn giết ta
- Chỉ cân ta chết tại địa bàn Nhân tộc, phụ hoàng ta liền có cớ khai chiến!
Ngô Tuấn suy tư một lát, nói:
- Ý nghĩ của phụ hoàng ngươi rất nguy hiểm, đây rõ ràng là bệnh tâm lý, xem ra ta cần phải tâm sự thật tốt với gã
trong mắt Huỳnh Khang nở rộ một đạo hào quang kinh người, thành khẩn nói:
- Sư phụ, làm ơn chữa khỏi cho phụ hoàng ta, tốt nhất là cho phụ hoàng ta mấy lần Khô Mộc Phùng Xuân!
Ngô Tuấn nghe được vui lên:
- Đó cũng không đúng bệnh, chẳng qua ngươi yên tâm, ta nhất định chữa khỏi cho gã. Hiện tại, chúng ta phải xử lý con sói này trước... - Thiên Lang, sinh ở bên bờ Vị Thủy, thét dài có thể động nhật nguyệt, ăn có thể chữa bệnh về mắtl
Cảm nhận được Ngô Tuấn quăng ánh mắt tới, thân thể Thiên Lang run lên, nhắm mắt nói:
- Muốn chém giết muốn róc thịt, tự nhiên muốn làm gì cũng được, Lang tộc chúng ta vĩnh viễn không làm nô, muốn ta đầu hàng, không có cửa đâu!
Ngô Tuấn lộ ra biểu lộ cổ quái nói:
- Ta không muốn cho ngươi đầu hàng, ta là đang nghĩ thịt sói nên xử lý như thế nào
Thiên Lang: ”...”
Ta chỉ là đang thể hiện sự cường ngạnh của mình thôi, ngươi không cần thiết coi là thật!
Thiên Lang cảm thấy trái tim nhỏ bé của mình đang sợ hãi nhảy loạn, vội vàng sửa lời nói:
- Ngô đại phu, nếu như ngài có nghi vấn gì, ta sẽ nói tất cả cho ngài biết!
Một lát sau, Thiên Lang được cởi trói, gã nở nụ cười sau khi thoát được một kiếp, không có chút ảo não làm phản đồ nào Huỳnh Khang thấy thế, không khỏi cười lạnh một tiếng:
- Khó trách phụ hoàng năm đó lại bại bởi Xích Đế, bộ hạ của gã không phải phế vật chính là phản đồ, gã làm sao có thể không bại
Thiên Lang nhàn nhạt nghiêng qua gã một cái, nói:
- Ta cũng không phải phản đồ, chẳng qua là có chút không quản được miệng của ta mà thôi. Nhưng ta là ta, miệng là miệng, cho dù miệng của ta để lộ ra nhiều tin tức, ta vẫn là Thiên Lang trung thành với Thiên Đết Sau trận chiến tại Xích Đế Sơn, mấy vị Yêu Soái Thiên Đình may mắn chạy trốn kia bị dọa vỡ lá gan, trốn ở trong hang ổ của mình không còn lộ diện
Huỳnh Khang sợ khơi dậy sự nghi ngờ của Thiên Đế nên không tiếp xúc nhiều với bọn hắn, cho nên cũng không biết rõ bọn hắn
chẳng qua lúc này gặp Thiên Lang, gã ngược lại là hiểu sâu hơn đối với những người này
đám người này trước đây có thể đào thoát từ trong tay Xích Đế, có lẽ không phải là bởi vì tu vi cao thâm, mà là bởi vì da mặt dày hơn tường thành