Thiên Y ổn định tâm thần, nhìn về phía đại ca ngâm mình ở trong thùng nước, lập tức lộ biểu tình ngưng trọng, hỏi:
- VỊ đại phu đi ngang qua kia, hắn có phải họ Ngô hay không?
Huyền Khuyết sững sờ:
- Ngài làm sao biết rõ?
Trên mặt Thiên Y toát ra một cái biểu lộ dở khóc dở cười:
- Ngoại trừ Ngô Tuấn, ai sẽ thêm hương liệu vào trong thùng tắm...
Huyền Khuyết lộ vẻ mặt vô cùng nghi hoặc nói:
- Hắn thêm hương liệu làm cái gì?
Thiên Y hít vào một hơi thật sâu, giải thích:
- Như vậy khi hoả táng sẽ thơm hơn
Huyền Khuyết: ...
Thiên Y bất đắc dĩ thở dài một tiếng, quay sang nói:
- Lại đi mời hẳn đi, ta căn bản không hiểu thủ đoạn của hẳn, mạo muội tiến hành trị liệu, huynh trưởng chỉ sợ sẽ có nguy hiểm đến tính mạng
Huyền Khuyết cứng ngắc gật đầu, Thiên Y lại bổ sung:
- Khách khí một chút, nhớ kỹ phải gọi hắn là thần y
- Đã biết
gương mặt Huyền Khuyết co rúm hai lần, quay người đi ra bên ngoài cửa
một lúc sau, Ngô Đại thần y ngấng mặt lên, được Huyền Khuyết cung kính mời về trong phòng, hắn nheo mắt nhìn Thiên Y trong phòng, nói:
- Nha, lão nhân gia ngài cũng tới
Thiên Y trừng mắt nhìn hắn một cái, nói: - Đây là huynh trưởng cùng một mẹ của ta, ta làm sao có lý lẽ không đến
Ngô Tuấn kinh ngạc liếc mắt nhìn hai người vài lần, nói:
- Khoan hãy nói, dáng dấp của hai người các ngươi thật sự là có chút giống
Thiên Y nói:
- Ngươi định chữa cho huynh trưởng ta như thế nào?
Ngô Tuấn nói:
- Dùng Khô Mộc Phùng Xuân kích phát tiềm lực của lão, tự động hóa giải nhiệt lực Thiên Hỏa trong cơ thể - Ngươi đã học xong Khô Mộc Phùng Xuân?
Thiên Y kinh ngạc nhìn về phía Ngô Tuấn, lập tức gật đầu nói:
- Phương pháp này có thể thực hiện, vậy ta hộ pháp cho ngươi?
Ngô Tuấn khoát tay nói:
- Không cần, ngươi đi hỗ trợ sơ tán bách tính phụ cận, nơi này giao cho ta là được
- Sơ tán bách tính?
Trong lòng Thiên Y giật mình, bỗng nhiên sinh ra một loại dự cảm bất tường nào đó:
- Chờ đã, Khô Mộc Phùng Xuân ngươi nói, có giống như đồ vật ta biết không?
Ngô Tuấn bất mãn nói:
- Trên đời này còn có thể có Khô Mộc Phùng Xuân thứ hai sao, nhanh đi đi, ta cam đoan chữa khỏi cho đại ca ngươi!
Thiên Y mấp máy môi mấy lần, cuối cùng vẫn không nói nên lời, nặng nề thở dài một hơi, mang theo Huyền Khuyết đi bận rộn
rất nhanh, tất cả người trong phủ thành chủ đều rút lui, ở dưới ánh tráng sáng ngời, mênh mông đung đi về phía Thái Huyền Thành ngoài mấy chục dặm, mượn màn đêm đen kịt che lấp, một đám người tiềm phục ở trong bụi cỏ, một tia yêu khí nhàn nhạt lơ đãng toát ra
người cầm đầu ánh mắt sắc bén, trong con mắt lấp lóe ánh xanh thăm thẳm, nhìn qua đám người phía trước nói:
- Tin tức của các ngươi rất chuẩn xác, Đại Thái Tử quả nhiên ở chỗ này
một vị thanh niên xấu xí nói:
- Lang Soái, Thiên Y cùng với Huyền Khuyết cũng ở trong đó, chúng ta hiện tại động thủ, e rằng không chiếm được lợi lộc 8Ì
Lang Soái cười ngạo nghễ:
- Bản soái năm đó tại thời điểm đi theo Thiên Đế bệ hạ chinh chiến thiên hạ, bọn hắn đều còn đang bú sữa, coi như ba người bọn hắn cùng tiến lên, bản soái cũng chẳng có gì phải sợi
Thanh niên gượng cười vài tiếng, nói:
- Uy danh của Lang Soái, uy chấn Vạn tộc, vậy chúng ta hiện tại liền động thủ?
Lang Soái khẽ vuốt cằm, nói:
- Để sát thủ Nhân tộc động thủ trước, diễn trò phải làm nguyên bộ
thanh niên nghe vậy đứng dậy, đưa tay ôm trời, một vệt ánh sáng màu vàng bắn lên trời từ lòng bàn tay
thu được tín hiệu, một đám sát thủ áo đen che mặt giết ra từ hai bên, phát khởi giáp công đối với đám người Thiên Y đang đi tới
cơ hồ cũng ngay lúc đó, Thiên Y cảm nhận được tông khí của Ngô Tuấn sắp bộc phát, trong lòng bỗng nhiên phát giác được một cỗ khí tức nguy hiểm nồng đậm giáng lâm, hét lớn: - Không muốn chết, xuất ra sức lực bú sữa mẹ chạy về phía trước!
Oanh một tiếng, Thiên Y dẫn đầu gia tốc, suất lĩnh đội ngũ lao ra ngoài mười dặm
chân khí mà bọn sát thủ giáp công đánh ra, đều rơi vào sau lưng đám người, nhìn mục tiêu biến mất trước mắt, không khỏi ngây người một trận
Lang Soái kinh hãi nói:
- Chúng ta bị phát hiện ra rồi? Tất cả mọi người nghe lệnh, toàn lực chặn giết Đại Thái Tử!
Mệnh lệnh rơi xuống, sát thủ các tộc sau lưng đồng loạt đứng dậy, ngăn ở trước mặt đám người Thiên Y trốn bán sống bán chết
Thiên Y nhìn qua đám người áo đen bịt mặt đột nhiên xuất hiện trước mắt, quát lớn:
- Không muốn chết liền tranh thủ thời gian chạy!
Lang Soái cười lạnh một tiếng, tay phải nắm lại, trong tay xuất hiện một thanh đại đao, khàn khàn nói:
- Muốn mạng của ta, trước tiên cần phải hỏi qua chuôi đao trong tay ta này! Lời còn chưa dứt, đại đao của Lang Soái xẹt qua trước người, oanh một tiếng qua đi, đại địa bị chém ra khe rãnh sâu mấy chục trượng!