- Bảo vật này mặc dù nhìn thân kỳ, nhưng tác dụng không lớn, dù sao bản đồ là dùng để xem, sử dụng bản đồ phổ thông cũng là đồng dạng. Trong tay khách nhân ngài có đồ vật ly kỳ gì, lấy ra để cho ta chọn một thứ liền có thể.
Ngô Tuấn nghĩ nghĩ, từ bên trong túi bách bảo móc ra mấy thứ bảo bối, bày ở trên quây
- Mấy món bảo bối này của ta, đều là có lai lịch lớn, từ trái sang phải theo thứ tự là cây ngoáy tai Y Thánh từng dùng, khăn lau chân Xích Đế đã dùng, một miếng vá trên quân áo của Thiên Đế, còn có...
Nụ cười trên mặt lão chưởng quỹ từ từ cứng đờ, bắp thịt trên má khẽ giật giật
không nói trước cây ngoáy tai và khăn lau chân này đến tột cùng là của ai, mẹ nó trên quần áo Thiên Đế nhà ai sẽ có miếng vá, chẳng lẽ Thiên Đình đã nghèo đến mức ngay cả một bộ quần áo ra dáng cũng đều không có sao!l l
Lão chưởng quỹ mặt đen lên ngắt lời Ngô Tuấn, nói: - Khách nhân, chớ có nói giỡn, ngươi đến cùng có muốn quả cầu thủy tỉnh này không?
Ngô Tuấn kiên nhẫn nói:
- Đừng có gấp, mấy thứ này chỉ là món ăn khai vị, đồ tốt chân chính là món bảo bối đằng sau kia
lão chưởng quỹ cong miệng lên, liếc xéo đồ vật trên quây nói:
- Ha ha, ta sống lâu như vậy, vấn là lần đầu tiên nhìn thấy có người cầm khăn lau chân làm món ăn khai vị
- Khặc! Ngô Tuấn vội ho một tiếng, tiếp tục giới thiệu nói:
- Ngươi xem miếng ngọc bội này, là hàng thật giá thật móc ra từ Xích Đế Sơn, bên trong ẩn chứa Địa Hỏa chi tỉnh, công dụng vô cùng rộng rãi. Có thể dùng nó luyện đan, nhóm lửa nấu cơm, nếu như người đeo nhất thời nghĩ quấn, còn có thể dùng nó để hoả táng tại chỗ! Quả thật là lựa chọn hàng đầu khi ra ngoài du lịch và là thứ thiết yếu phải có ở nhàiI
Lão chưởng quỹ lộ biểu lộ xốc xếch cầm ngọc bội lên, khoát tay nói: - Ngừng ngừng, không cân lại tiếp tục giới thiệu, ta liên muốn nó
Ngô Tuấn lộ ra ý cười nói:
- Lão chưởng quỹ tuệ nhãn biết châu, liếc thấy bảo bối đáng giá nhất bên trongl
Lão chưởng quỹ dùng ánh mắt buồn bực đảo qua cây ngoáy tai, khăn lau chân cùng với miếng vá trên quầy
ta mẹ nó có lựa chọn sao! l
Ngô Tuấn nói có chút miệng khô, cười nói với lão chưởng quỹ:
- Hợp tác vui vẻ, chưởng quỹ ngươi có nước trà không, cho chúng ta một bình
lão chưởng quỹ nhức đầu vuốt vuốt mi tâm, để tiểu nhị bưng nước trà lên, vừa vuốt vuốt ngọc bội, vừa thốn thức nói:
- Ngọc bội này là của một trong mười đại yêu thần Thiên Đình năm đó, ngọc bội tùy thân của Tê Tê, nếu ta không có nhớ lâm, y thật sự là chiến tử tại Xích Đế Sơn. Mấy người các ngươi thế mà thật sự chạy tới Xích Đế Sơn đào mộ, lá gan thật sự là đủ lớn
Ngô Tuấn mỉm cười: - Thực không dám giấu giếm, tại hạ là đích truyền của Y Thánh, Xích Đế Sơn vốn là của tai
Lão chưởng quỹ ánh mắt sáng lên, kinh ngạc nói:
- Hoá ra là truyền nhân Y Thánh, thật sự là thất kính, khó trách sẽ có nhiều người để mắt tới ngươi như vậy
Ngô Tuấn cười một tiếng, nói:
- Lão chưởng quỹ, ngươi có biết năm đám người để mắt ta kia là thế lực phương nào phái tới không?
Lão chưởng quỹ khẽ vuốt cằm:
- Mật thám Thiên Đình, Ma tộc, phủ thành chủ, còn có mấy người Đế Đô tới, một cỗ thế lực khác chưa thấy qua, lão hủ cũng không rõ ràng
Ngô Tuấn ngẩn ra một chút, cau mày nói:
- Người Đế Đô sao, ta cùng không có gặp gỡ gì với bọn hắn...
Lão chưởng quỹ cao thâm mạt trắc cười một tiếng:
- Vậy cũng chưa hẳn, Đế Hạo Thánh Quân thế nhưng là vô cùng tôn trọng đối với Y Thánh, đã từng ba lần leo lên Xích Đế Sơn bái phỏng, nhưng Y Thánh vẫn luôn tránh mà không thấy
Ngô Tuấn nhìn bộ dáng cười mỉm của lão, lập tức một đạo linh quang hiện lên
vị Đế Hạo Thánh Quân này, dường như cũng giống như Thiên Đế, muốn rời khỏi Thiên Giới!
Tại thời điểm đang suy tư, đột nhiên phong vân bầu trời phía ngoài đột biến, một cái vòng xoáy khổng lồ xuất hiện ở trên không Nam Thành
Ngô Tuấn chợt sinh ra một cỗ cảm giác tim đập nhanh, ngẩng đầu nhìn bầu trời, kinh dị nói:
- Thiên phạt?
Lão chưởng quỹ gật đầu, thở dài nói:
- Năm nay đã là lần thứ ba, thiên địa sau khi ổn định một lân nữa, thượng thiên hàng năm đều sẽ hạ xuống trọng phạt, trừng phạt tội nhân tham dự vạn tộc chi chiến năm đó, thành chủ Thái Huyền Thành, cũng là một trong số đó
- Thì ra là thế...
Ngô Tuấn rốt cục hiểu được nguyên nhân bọn người Thiên Đế vội vàng muốn rời khỏi Thiên Giới như thế, lập tức lại nghĩ tới La Thiên lão tổ đi ra từ trong đầm lầy kia, hỏi:
- Lão chưởng quỹ, ngươi có biết rõ trong Vạn tộc chi chiến năm đó, có một người tên là La Thiên lão tổ?
Lão chưởng quỹ thưởng thức ngọc bội trên tay đột nhiên dừng lại, con ngươi bỗng nhiên co rụt lại