Ngô Tuấn hừ lạnh một tiếng, đẩy đầu của nàng ra, nói:
- Tuông vui này ngươi còn phải tiếp tục diễn tiếp, không lừa gạt được gã, về sau Thần Nông Thành liền sẽ biến thành Hòa Thượng Thành
tiểu Mị Ma Thử thăm dò hỏi:
- Chỗ tốt của ta đâu?
Ngô Tuấn nghiêng qua nàng một cái, nói:
- Ban thưởng cho ngươi một bản bài tập nghỉ hè tiểu Mị Ma: ...
Một lát sau, Ngô Tuấn dẫn đám người một lần nữa đi tới gian phòng của phu nhân thành chủ
cũng không lâu lắm, trong gian phòng truyền ra tiếng gầm rú thê lương của Thiếu Lăng Quân:
- Phu nhân!
Âm một tiếng thật lớn, Bảo Bất Bình giống như một viên đạn pháo bắn ra bên ngoài, một ngụm máu tươi phun ra từ trong miệng
ngay sau đó, Ngô Tuấn lộ vẻ kinh hoảng chạy ra ngoài cửa, ân cần đi tới bên cạnh y:
- Ngươi không sao chứ?
Bảo Bất Bình lộ vẻ u oán nhìn về phía Ngô Tuấn, phẳng phất như đang nói, Phạn Thiên rõ ràng là hướng về phía ngươi tới, vì sao người bị thương lại là ta?
Ngô Tuấn thấp giọng nói:
- Ngươi rất kháng đánh, diễn xuất rất thật, yên tâm, ta sẽ chữa khỏi cho ngươi
- Không ——
Bảo Bất Bình bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, thân thể giật giật, lập tức ngất đi ngay sau đó, trong phòng, một đạo kiếm khí ẩn chứa sát ý kinh thiên xông phá nóc nhà, phóng thẳng lên trời
Phạn Thiên đứng ở trên lầu các phủ thành chủ, đứng phía sau là một loạt hòa thượng vừa mới quy y, rõ ràng là một đám cao tâng bên trong Thân Nông Thành
nhìn thấy cỗ kiếm khí phóng lên tận trời kia, Phạn Thiên ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, lập tức, trên mặt lộ ra một cỗ thần sắc trách trời thương dân
- Ài, Thiếu Lăng Quân đây là tội gì chứ, xem ra cái chết của phu nhân thành chủ, khiến cho y sinh ra sát tâm rơi vào ma đạo. Chúng sinh đều khổ, người xuất gia chúng ta lòng dạ từ bị, ta liền từ bi, tiễn y xuống dưới đoàn tụ với phu nhân
- A Di Đà Phật! Thế Tôn lòng dạ từ bi, phổ độ chúng sinh!
Hòa thượng sau lưng đồng thời tụng niệm phật hiệu, ở bên trong một trận phật quang thần thánh, đi theo Phạn Thiên bay vê phía vùng ngoại ô
những nơi Phạn Thiên đi qua, ánh sáng vàng rơi xuống từ trên trời, mặt đất nở sen vàng, bên trong uy nghiêm mang theo một tĩa tường hòa
bách tính ngẩng đầu nhìn lên, chỉ cảm thấy trong tai tiên âm mịt mờ, trong mắt đều là dáng người thiên nữ tán hoa mỹ diệu
cho dù bách tính Thần Nông Thành đã quen xem Thần Nông tế, cũng không khỏi bị một màn thần thánh trước mắt này làm cho rung động, không tự giác cúi đầu bái
Phạn Thiên dáng vẻ trang nghiêm, đôi mắt thâm thúy xuyên qua hư không, nhìn về phía chỗ trang viên của Ngô Tuấn
lúc này, trang viên đã bị chiến đấu làm hư hại hơn phân nửa, khắp nơi bừa bộn, tiểu Mị Ma quơ cái xẻng nhỏ, đang đuổi theo Diêm Quân chạy loạn đầy sân
Diêm Quân lộ cơn giận dữ, trong khi né tránh không quên đánh trả, hai người chiêu chiêu đều là muốn lấy tính mệnh của đối phương
tiểu Mị Ma có một thân tu vi Thánh Cảnh, lại không biết vận dụng, trong lúc nhất thời nửa khắc không làm gì được Diêm Quân, không khỏi ra chiêu càng thêm hung mãnh
thấy tình cảnh này, Phạn Thiên hài lòng cười một tiếng:
- Nhị Hổ tranh chấp tất có một bị thương, để tránh Ngô đại phu không buồn vì thảm kịch đấu đá lẫn nhau này, ta liền thể hiện lòng từ bi —— giết hắn đi
- A Di Đà Phật, Thế Tôn từ bil
Ở trong tiếng đáp lời của một đám trọc đầu, Phạn Thiên Mang theo đám người chậm rãi rơi xuống đất, khí tràng cường đại giáng lâm, làm cho cả sân nhỏ trong nháy mắt trở nên tiếng kim rơi cũng nghe
cách đó không xa, Thiếu Lăng Quân ngã xuống đất không dậy nổi, thân thể có chút run rẩy, nhìn thấy Phạn Thiên nghiến răng nghiến lợi, lại chỉ có thể dùng ánh mắt cừu hận nhìn chằm chằm gã, trong miệng nói không nên lời
Ngô Tuấn hoàn hảo không chút tổn hại đứng ở một bên, lặng lẽ nhìn vê phía Phạn Thiên:
- Phật Tổ không có buộc tốt dây xích, thế mà phóng xuất ngươi, sớm biết thế ta trước đây nên cho ngươi thêm một sợi dây xích, buộc ngươi chặt một chút
- Miệng lưỡi bén nhọn
Phạn Thiên cười nhạo một tiếng, ánh mắt đảo qua Thiếu Lăng Quân không thể động đậy, có chút thất vọng nói:
- Đường đường đứng đầu một thành, thế mà ngay cả da của Ngô Tuấn cũng không thể làm bị thương, ngươi làm cho ta quá là thất vọng
Ngô Tuấn thản nhiên nói:
- Không cần thất vọng, có lẽ gã sẽ cho ngươi một chút kinh hỉ, đột nhiên nhảy dựng lên cho ngươi một đao
trong lòng Phạn Thiên run lên, cảnh giác triển khai kết giới, nhưng mà chờ chốc lát, Thiếu Lăng Quân trên đất vẫn không có bất kỳ động tác gì, vẫn như cũ không ngừng co quắp tay chân trên mặt đất, phảng phất như một người bệnh tắc máu não mười năm
Phạn Thiên phát giác mình bị đùa nghịch, không khỏi đen mặt nhìn về phía Ngô Tuấn:
- Đã sắp chết đến nơi, còn đùa nghịch những trò vặt này, ngươi là thật sự không biết chữ chết viết như thế nào sao?