Thiếu Lăng Quân không dám tin nhìn vê phía Ngô Tuấn, rõ ràng là không tin lời nói của Ngô Tuấn
Ngô Tuấn nói:
- Am hiểu công pháp Phật Môn tại Thiên Giới, cũng chỉ có hai người ta cùng với Phạn Thiên, ngoại trừ gã, ta nghĩ không ra là ai đang động tay chân ở trên người phu nhân ngươi
sắc mặt của Thiếu Lăng Quân nghiêm lại một chút, hô lên đối với bên ngoài: - Diệp sư phó, đi mời Phạn Thiên đại sư đến
không bao lâu, võ sư đi tới hồi bẩm nói:
- Thành chủ, Phạn Thiên đại sư không ỏ trong Trang Tử, không biết đã đi nơi nào
ánh mắt của Thiếu Lăng Quân lập tức trở nên băng lãnh, hạ lệnh:
- Lùng bắt toàn thành, sống phải thấy người, chết phải thấy xác!
- RõI
Trên thân võ sư bộc phát ra một cỗ chân khí hùng hậu, thân hình hóa thành một luồng ánh vàng vọt đi, lại là một vị cường giả Thánh Cảnh!
Ngô Tuấn giật mình dò xét Thiếu Lăng Quân, hỏi:
- Ngươi là thành chủ Thần Nông Thành?
Thiếu Lăng Quân khẽ vuốt cằm:
- Thiếu Lăng Quân bất tài, thẹn là thành chủ Thần Nông. Phạn Thiên xem ra là muốn mượn tay ta diệt trừ ngươi, bây giờ thấy sự tình bại lộ, đã sớm chạy
Ngô Tuấn nhíu mày, hơi nghỉ hoặc một chút nói:
- Phạn Thiên sẽ chạy sao? Gã đại phí khổ tâm bố cục như thế, hẳn sẽ không dễ dàng từ bỏ như vậy
- Thành chủ, gã ngoại trừ để ngươi dẫn ta đến đây, còn từng nói cái gì với ngươi...
Ngô Tuấn đang muốn hỏi, trong đầu bỗng nhiên hiện lên một đạo linh quang: