có con thỏ mập này cản trở ở phía trước, gã tối thiểu có thể sống thêm vài bữa cơm
Nguyệt Thỏ giãy giụa mấy lần trong ngực tiểu Mị Ma, thấy không thể tránh thoát hai tay của nàng, lỗ tai vô lực tiu nghỉu xuống, trong ánh mắt toát ra bất đắc dĩ nồng đậm
chỉ là một tiểu đậu đỉnh, lại là tu vi Thánh Cảnh, hơn nữa khí lực lại còn lớn hơn nàng, chuyện này đi đâu nói rõ lí lẽ đây? Cùng lúc đó, bên trong một điền trang ở vùng ngoại ô
thành chủ Thiếu Lăng Quân cau mày, mang theo lo lắng nhìn vê phía hòa thượng ngồi ở bên người
- Phạn Thiên đại sư, vị Ngô Tuấn mà ngươi nói kia, thật có thể chữa khỏi cho phu nhân ta?
Trên mặt Phạn Thiên dáng vẻ trang nghiêm lộ ra một nụ cười, vuốt cằm nói:
- Người xuất gia không lừa dối, thành chủ yên tâm đi. Ngô Tuấn và ta đều là đến từ Nhân giới, y thuật của hắn rất tỉnh xảo, coi như là Y Thánh gặp cũng tuyệt nói không nên lời
Thiếu Lăng Quân than dài một hơi:
- Ài, hi vọng như thế đi. Ta còn có một chuyện không hiểu, nếu đại sư quen biết Ngô Tuấn, vì sao không trực tiếp mời hắn đến, mà là phải phí nhiều công sức, dùng bệnh nhân dẫn hắn tới nơi này?
- A Di Đà Phật, ở giữa vị Ngô đại phu này cùng với tiểu tăng có chút hiểu lầm, cho đến nay còn chưa cởi ra. Sở dĩ muốn thành chủ ngụy trang thân phận, đó là bởi vì Ngô đại phu thu phí là xem thân phận, người có thân phận càng cao, tiên thuốc men liền càng nhiều, ta sợ hắn giở công phu sư tử ngoạm, khiến cho thành chủ khó xử. Về phần những bệnh nhân tiểu tăng tìm kia...
Phạn Thiên khẽ tụng một tiếng phật hiệu, trên mặt toát ra một tia thần sắc thương xót:
- Chúng sinh đều khổ, bần tăng tìm những bệnh nhân này đều là người mắc bệnh nguy kịch, không có thuốc chữa, nếu có thể thoát khỏi nỗi khổ ốm đau ở dưới tay Ngô Tuấn, cũng coi là một trận công đức của tiểu tăng Thiếu Lăng Quân lộ vẻ kính nể nói:
- Đại sư từ bi
lúc này, một người ăn mặc võ sư đi đến, bẩm báo nói:
- Khởi bẩm thành chủ, mười sáu người bị bệnh nặng kia đã được chữa trị toàn bộ, Ngô Tuấn hiện tại đã đi đến cửa ra vào điền trang
Thiếu Lăng Quân mừng rỡ đứng dậy:
- Quả nhiên là thần y, theo ta ra ngoài nghênh đón!
Phạn Thiên cười một tiếng:
- Tiểu tăng liền không đi, tránh cho phức tạp
Thiếu Lăng Quân gật đầu một cái, hướng về võ sư nói:
- Diệp sư phó, ngươi trước tiên bồi Phạn Thiên đại sư ởđi dùng cơm, sau đó ta liên đến
nói xong, nhanh chân đi ra ngoài cửa
nhìn qua bóng lưng Thiếu Lăng Quân, dưới đáy mắt Phạn Thiên hiện lên một vòng vẻ âm tàn, lập tức đây mặt nụ cười đi theo võ sư tới hậu viện
trên người vị phu nhân kia, đã bị gã động tay chân, đừng nói là Ngô Tuấn, thần tiên tới cũng trị không hết!
Vị thành chủ si tình này, tu vi so với gã cũng mạnh hơn mấy phần, để cho y cùng với Ngô Tuấn đấu lưỡng bại câu thương, Phật Tổ Xá Lợi liền có thể tuỳ tiện tới tay
đợi đến khi gã dung hợp Phật Tổ Xá Lợi, không bao lâu, Thiên Giới này liên sẽ biến thành Phật quốc của Phạn Thiên gãi
Tại thời điểm gã âm thầm tính toán, ở một bên khác, Thiếu Lăng Quân đã dẫn người đi tới cửa ra vào
nhìn thấy Ngô Tuấn, Thiếu Lãng Quân nhiệt tình nghênh đón:
- Ngô đại phu, tiện nội bệnh đã kéo một hồi lâu, ngay cả Thiên Y tiền bối cũng không có cách nào trị tận gốc, lần này toàn bộ dựa vào Ngô đại phul
Ngô Tuấn cười đáp lễ:
- Dễ nói, dễ nói, Nhị Đức Tử chính là một người luyện dược, lão biết chữa bệnh gì chứ, giao tôn phu nhân cho ta, ta bảo đảm nàng ngày mai liền có thể xuống đất làm việc!
- Xuống đất làm việc?
Thiếu Lăng Quân sững sờ, lúc này mới nhớ tới thân phận của mình bây giờ là tiểu địa chủ trong nhà có trăm mẫu ruộng tốt, mỉm cười, nói:
- Vậy làm phiền Ngô đại phu
rất nhanh, Thiếu Lăng Quân dẫn Ngô Tuấn tới một sương phòng, cách rèm, y hướng vào bên trong hô:
- Phu nhân, ta mời tới một vị thân y cho ngươi, lần này bệnh của ngươi là thật sự có thể cứu được
Ngô Tuấn cười nói:
- Phu nhân đây là không tiện đi ra sao, đưa tay ra, ta xem mạch giúp ngươi trước sau rèm vang động một trận, rất nhanh, một cánh tay tái nhợt không có chút huyết sắc nào đưa ra ngoài từ sau rèm
Ngô Tuấn nhìn cánh tay kia sửng sốt một cái, lập tức lộ sắc mặt cổ quái nhìn về phía Thiếu Lãng Quân, nói:
- Tôn phu nhân đây là bị nội thương sao?
Thiếu Lăng Quân gật gật đầu:
- Tiện nội lúc tuổi còn trẻ bị người đả thương, nhiều năm qua chịu đủ ốm đau tra tấn
Ngô Tuấn nhíu mày, đưa tay muốn xem mạch cho phu nhân thành chủ, bỗng nhiên, Phật Tổ Xá Lợi trong cơ thể Ngô Tuấn chẳng biết tại sao bộc phát, một đạo phật quang sáng lên trên trán Ngô Tuấn
- Phốc!
Trong một cái chớp mắt tiếp theo, sau rèm phun ra một ngụm máu, khiến cho rèm trắng nhiễm một mảng màu đỏ