cùng lúc đó, Xi Thỉ đang mang theo hộ vệ chậm rãi trở về, bị một vị trinh sát Xi Vưu bộ lạc ngăn cản đường đi
- Thủ lĩnh, đại sự không tốt! Có người thừa dịp ngài đi Toại Nhân Thị hội minh, công phá bộ lạc chúng ta, toàn bộ năm vạn chiến sĩ bị bắt!
Sau khi trầm mặc một phen, Xi Thỉ bỗng nhiên bạo phát lửa giận:
- Ta lúc này mới rời đi ba ngày, liên xem như năm vạn con heo, ba ngày cũng bắt không hết! Trinh sát lộ vẻ phức tạp nhìn về phía Xi Thì:
- Thủ lĩnh, theo diều hâu của ta báo cáo, từ khi chiến đấu bắt đầu đến kết thúc, người kia chỉ dùng thời gian ba lần hô hấp...
Xi Thỉ giận dữ nói:
- Ngươi đang nói mê sảng gì thế, cho dù là ta, cũng không có cách nào ở trong thời gian ba lân hô hấp đánh bại năm vạn chiến sĩ! Dùng hết tốc độ tiến về phía trước, ta ngược lại muốn xem xem, người kia có phải ba đầu sáu tay hay không!
Dưới ánh trời chiêu, chân khí màu máu Xi Thỉ thả ra phóng lên tận trời, bọc lại hộ vệ đội sau lưng, nhanh chóng di chuyển trên thảo nguyên
trong bộ lạc, công việc hợp nhất đã hoàn thành, một đám người Ngô Tuấn vây quanh đống lửa ăn cơm nóng hôi hổi, không hẹn mà cùng lộ ra biểu lộ thỏa mãn
Bảo Bất Bình nhìn bộ dạng nơm nớp lo sợ của Khải Tân, không khỏi đắc ý một trận, hừ hừ nói:
- Ai bảo các ngươi đánh ta, gặp báo ứng rồi, đừng nghĩ rằng sẽ có người tới cứu các ngươi, tiếp theo chính là Xi Thỉ Ngô Tuấn lườm y một cái, ghét bỏ nói:
- Đang ăn cơm đấy, đừng có nói buồn nôn như vậy
Bảo Bất Bình sững sờ, lập tức kịp phản ứng:
- À, Ngô đại phu ngươi có chỗ không biết, thủ lĩnh của bộ lạc bọn hắn liền gọi là Xi ThỉI
- Phốc ——
Ngô Tuấn phun cơm ở trong miệng ra, lộ vẻ cổ quái nhìn về phía Khải Tân
Khải Tân xấu hổ nói:
- Y nói là sự thật, thủ lĩnh của chúng ta dẫn người đi Toại Nhân Thị hội minh, không sai biệt lắm đã sắp trở về
Ngô Tuấn gật đầu đầu, thở dài nói:
- Ài, đợi y trở về, ta phải khuyên y một chút. Phòng ngự ngoại địch là không sai, nhưng đứa bé trong bộ lạc là người bình thường, căn bản không chống cự được khí độc cùng với chướng khí trong đầm lầy
- Cứ thế mãi, nhân khẩu trong bộ lạc các ngươi sẽ chỉ càng ngày càng ít, không cần ngoại địch xâm lấn, chính các ngươi sẽ tự diệt vong
Khải Tân lòng tràn đầy bất đắc dĩ nói:
- Việc này ta cũng đã từng đề cập với thủ lĩnh, chỉ là thủ lĩnh hùng tâm tráng chí, muốn đợi sau khi thống nhất thảo nguyên lại tính toán
Diêm Quân nói xen vào:
- Người tàn bạo bất nhân như thế, căn bản không xứng làm thủ lĩnh, ta cảm thấy đây là thời điểm các ngươi đề cử một vị thủ lĩnh mới anh minh thần võ, anh tuấn tiêu sái, Diệu Thủ Nhân Tâm, y thuật cao minh, dẫn đầu bộ lạc các ngươi đi về hướng quang minh giàu có
Nói xong, dùng ánh mắt uy hiếp ra hiệu cho Khải Tân, vừa dẫn ánh mắt của Khải Tân lên trên người Ngô Tuấn
- Chuyện này...
Khải Tân ngượng ngùng cười một tiếng, không dám nói bậy
lúc này, Ngô Tuấn để chén đũa xuống, hỏi:
- Ngươi đối với thế lực bên ngoài thảo nguyên có hiểu rõ không?
Khải Tân thấy chủ đề thay đổi, trong lòng có chút nới lỏng một hơi, nói:
- Thế lực bên ngoài Thảo nguyên đông đảo, chỉ là thành trì Nhân tộc liên có bảy tám chục tòa, địa bàn Yêu tộc càng nhiều hơn, lấy Thiên Đình vi tôn, ngoài ra còn có Ma Cung do Ma tộc chưởng khống, cùng với thành trì trung lập các nơi
- Lãnh đạo liên minh Nhân tộc đương nhiệm tên là Đế Hạo, chính là Nhân Hoàng đời thứ 23 Nhân tộc chúng ta
- Trong thế lực trung lập, thực lực mạnh nhất hẳn là Y Thành, nghe nói là Y Thánh cùng với đệ tử thành lập, phàm là người có chí trở thành thầy thuốc, không phân chủng tộc, đều có thể tiến về học tập Ngô Tuấn ánh mắt sáng lên:
- Y Thành, thế mà còn có loại địa phương tốt này, nghe quả thực là thiên đường của y sư! Khải Tân, bộ lạc các ngươi có bản đồ đi Y Thành không?
Khải Tân đứng dậy, không bao lâu cầm tới một tấm bản đồ da dê, đưa cho Ngô Tuấn chỉ tay nói:
- Đi ra thảo nguyên, theo hướng đông vượt qua Xích Đế Sơn, sau đó liên đến Y Thành. Các ngươi đi Y Thành làm cái gì?
Bảo Bất Bình nhìn Ngô Tuấn ánh mắt sáng lên, không khỏi nuốt một ngụm nước miếng, nhỏ giọng nói:
- Đây còn phải nói, chỉ cần hạ độc chết toàn bộ người Y Thành, về sau liên rốt cuộc không ai có thể phát hiện ra chuyện y thuật của Ngô đại phu không tỉnh này
Ngô Tuấn trên trán nổi gân xanh, hung dữ trừng mắt nói:
- Bảo Bất Bình, con mẹ ngươi...
Khải Tân cảm động lây nhìn về phía Ngô Tuấn, vô lực nói:
- Hiện tại ngài biết rõ chúng ta vì sao đánh y rồi chứ?
Ngô Tuấn cắn răng nói: - Không có đánh chết y, đây là ngươi thất trách!