tại Ma Thử bộ lạc, một trung niên nhân Ma Thử hóa hình báo cáo với thủ lĩnh mới:
- Nữ Vương đại nhân, có một nam một nữ đang đi về phía bộ lạc chúng ta, những nơi đi qua yêu thú diệt tuyệt, không còn một ngọn cỏIl Bộ lạc của chúng ta nguy cơ trong sớm tối!
ở bên trên bảo tọa, tiểu Mị Ma vén chiếc chăn vàng lên đùi, trong mắt lóe lên tia sáng:
- Không cần hoảng, ta sẽ đi chiếu cố bọn hắn, nhất định phải cướp sạch mứt quả của bọn hắn!
tại Ma Ngưu bộ lạc, Diêm Quân cũng nhận được tin tức đồng dạng, hưng phấn đứng dậy:
- Hừ, chỉ là hai kẻ Nhân tộc, một mình ta... liền có thể hầu hạ tốt hai người bọn họi
Đại Tế T¡ sững sờ, có chút hoài nghi chính mình có nghe lầm hay không:
- Bệ hạ, ngài nói cái gì?
Diêm Quân nghiêm sắc mặt:
- Ngươi đang chất vấn ta?
Đại Tế Ti vội vàng cúi đầu, run lấy bẩy nói: - Thuộc hạ không dám!
Tại Toại Nhân bộ lạc, quân sư Tống Thái nghe được tin tức, không khỏi ngửa mặt lên trời cười to:
- Ha ha ha, bảo bọn hắn phóng ngựa tới, ta có một kế, có thể để thủ lĩnh phân chia thiên hại
Thủ lĩnh bộ lạc Toại Nhân Thị hài lòng gật đầu:
- Có quân sư ở đây, ta có thể kê cao gối ngủ rồi!
Bên trong Xi Vưu bộ lạc, một tên nô lệ biết được tin tức này, vừa cho dê ăn, vừa lệ rơi đầy mặt
không biết sau bao lâu, trên lưng Bảo Bất Bình bị quất roi, lau nước mắt trên mặt, tiếp tục đi búi cỏ khô, vừa bi thương than vẫn:
- Ngô đại phu, ngươi rốt cục cũng tới cứu ta...
Đi mấy ngày đường, Ngô Tuấn rốt cục thăm dò được địa phương gọi là Thiên Đình này là cái gì
ở phía trên thảo nguyên, không chỉ có yêu thú, hơn nữa còn có ma thú Ma Giới, dã thú phổ thông Nhân giới, còn có rất nhiều giống loài cổ lão chỉ tồn tại ở bên trong « Y Kinh »
nơi hắn đang ở hiện tại, hẳn là một không gian kết nối tất cả các vực do người dùng đại thần thông mở ra, sau cuộc đại chiến tại Thượng Cổ khiến cho thiên địa vỡ vụn, không gian vỡ vụn gây dựng lại, lại một lần nữa diễn hóa thành một phương thế giới mới
đối mặt với nguy hiểm không biết, Ngô Tuấn nghĩ đến việc tìm kiếm các đồ đệ thất lạc trước, lại tìm kiếm biện pháp đi ra, thậm chí không có thời gian để nghiên cứu thêm vê các loại thảo dược mà hắn chưa từng thấy trước đây, vì vậy buồn bực đi về phía bắc
rất nhanh, một mảnh gò núi xuất hiện ở trước mắt Ngô Tuấn, nhìn thấy cây cối rậm rạp trên gò núi, có thể mơ hồ thấy được nhà gỗ trong rừng, Ngô Tuấn có chút nới lỏng một hơi:
- Cuối cùng cũng có dấu vết người
Tần Nguyệt Nhi ánh mắt sáng lên:
- Có thể ăn gạo!
Ngô Tuấn cười một tiếng:
- Còn chưa nhất định, có lẽ là bộ lạc Yêu tộc, chưa hẳn đã có gạo
- Đáng tiếc túi trữ vật này chỉ có thể chứa đồ vật trăm cân, nếu như lại lớn hơn một chút, chúng ta liền có thể ăn thêm mấy ngày
Ngô Tuấn nói:
- Quan Chủ Huyền Cơ Quan còn thiếu ta tiền thuốc men, sau này trở vê bảo lão làm thêm mấy cái gán nợ
trong khi nói chuyện, hai người đã đi tới trên núi
trong rừng, Tân Nguyệt Nhi đề cao cảnh giác, tay câm chuôi kiếm quan sát xung quanh, thấp giọng nói:
- Giống như có người giám thị chúng ta
Ngô Tuấn ừ một tiếng, nói:
- Khí tức Ma tộc
Huyết Ma cảm thấy mình có đất dụng võ, vội vàng nói:
- Phụ hoàng, bọn hắn là Ma Thử nhất tộc, có thần thông độn địa! Ma Thử quần cư, chúng ta là đang đi vào ổ chuột!
Ngô Tuấn dừng lại bước chân, Suy tư nói:
- Phối thuốc diệt chuột, bản thân ta một ngày liền có thể làm ra trên dưới một trăm cân, mấu chốt là không biết có hiệu quả với Ma Thử hay không. Nếu như chỉ bị tê liệt từ cổ trở xuống, còn cần chúng ta bắt ra giết chết từng đầu một, vậy coi như phiền toái
trong đường hầm dùng để ẩn nấp, chuột tiên phong phụ trách giám thị dựng đứng lông tóc, sau khi lấy lại tinh thần liền quay đầu chạy
nam nhân này, thật sự là quá hung tàn!
Huyết Ma phát giác được cỗ ma khí dưới mặt đất kia rời khỏi, nói:
- Phụ hoàng, tên gián điệp kia đã chạy, đại khái là trở vê báo tin
Ngô Tuấn gật đầu:
- Ừm, hẳn là bị hù chạy, có một câu nói gan nhỏ như chuột, quả nhiên là không sai. Nơi đây không nên ở lâu, vẫn là tiếp tục đi đường đi
lại đi một đoạn đường, Ngô Tuấn đi tới chỗ sâu rừng cây, đột nhiên, một trận âm thanh vù vù vang lên giữa khu rừng, từ bốn phương tám hướng dần dần tới gần rất nhanh, Ma Thử binh trong tay binh khí lít nha lít nhít cầm nhảy ra ngoài, mặc dù người đông thế mạnh, nhưng trong ánh mắt nhìn Ngô Tuấn, tất cả đều tràn đầy e ngại
hiển nhiên là đã bị gã diệt chuột cuồng ma này hù dọa
thủ lĩnh có vóc dáng thấp bé, đeo mặt nạ chuột, vác trên vai một cái xêng nhỏ màu hồng, tay trái chống hông đứng ở trước mặt Ngô Tuấn