A Lâm giật giật khóe mắt nhìn ông nội sắp khôi phục năng lực hành động, đồng thời sắc mặt biến thành xanh xám, nhỏ giọng khuyên nhủ:
- Có bớt hay không sau này hãy nói, trước tiên bỏ tay ra khỏi đầu trọc của ông nội tal
Đầu trọc... đầu trọc
chính mình thế mà trở nên giống như đám lừa trọc Phật Môn kial
Cháu gái bổ đao, khiến cho trong lòng tông chủ nhận phải bạo kích, nhìn tóc của mình rụng khắp nơi, mặt mày tối sầm đứng dậy
Ngô Tuấn nhìn qua bộ dáng cắn răng nghiến lợi của tông chủ, không chỉ có không có lo lắng, ngược lại thở phào một hơi:
- Xem ra đã giải phẫu thành công, đại khái là đã chữa khỏi
tông chủ cảm thụ được lộ tuyến hành công trở nên vô cùng quỷ dị trong cơ thể mình, khổ sở nói:
- Không phải phật cũng không phải đạo, thật sự là gặp quỷ, cũng không biết ta bây giờ còn có thể điều khiển Lục Thần Trận hay không
Ngô Tuấn vội ho một tiếng, an Ủi:
- Dù sao cũng hơn đánh mất chính mình, đúng không?
Tông chủ thốn thức thở dài một tiếng, cởi bỏ áo cà sa trên người, nhìn qua truyền nhân Độc Thánh trước mắt, tâm tình vạn phần phức tạp:
- Thế mà cần ngươi tới cứu ta, thật đúng là hoang đường...
- Chuyện này có gì hoang đường, hành nghề y cứu người vốn chính là công việc của ta...
Ngô Tuấn nói xong, bày ra một nụ cười rất chuyên nghiệp, từ trong túi bách bảo lấy ra một hộp gỗ:
- Đây là thuốc mọc tóc ta dùng phương thuốc tổ truyền phối ra, có hiệu quả trị liệu rụng tóc cùng với bệnh rụng tóc, Nhân Tâm Đường bảo hộ phẩm chất mười năm, chỉ bán năm trăm lượng bạc!
Tông chủ nheo mắt, trên trán nổi gân xanh quay mặt đi, bồi lễ với Niệm Nô: - Sự tỷ, lúc trước có chỗ đắc tội, còn xin sư tỷ thứ tội
Niệm Nô dìu y đứng lên, hơi xúc động nói:
- Không cần như thế, hiện nay sư môn liền chỉ còn lại hai người chúng ta, chúng ta nên hỗ trợ lẫn nhau
- Đúng rồi sư đệ, công pháp ngươi tu luyện lúc trước là từ đâu ra?
Tông chủ lộ ra thần sắc nghiêm túc, nói:
- Vào thời điểm ta đi thị sát Thiên Môn tình cờ nhặt được, có thể là từ bên trong truyền tống ra, sư tỷ, ta có cảm giác phong ấn Thiên Môn giống như yếu đi
Niệm Nô lo lắng gật đầu:
- Có lẽ vậy, Hải Thần khôi phục, hẳn là cũng có quan hệ với phong ấn trở nên yếu đi...
Nói xong, Niệm Nô kể việc mình đã bị Hải Thần lợi dụng như thế nào
Cửu Anh cùng với Giác Ma ngẫu nhiên chen vào vài câu, bổ sung cho câu chuyện càng thêm hoàn chỉnh
sau một lúc lâu, Niệm Nô nói đến sự tình nội gian Thiên Môn Tông, hỏi:
- Sư đệ, ngươi cảm thấy ai có hiềm nghi nội gian lớn nhất?
Trong đầu tông chủ nhanh chóng lướt qua một số thành viên cốt cán của Thiên Môn Tông, như có điều suy nghĩ nói:
- Ai cũng có khả năng, chẳng qua hiềm nghỉ lớn nhất hẳn là Kim Kiếm. Kim Kiếm đi theo ta nhiều năm, vốn là trung thành nhất trong mọi người, nhưng lão đại nạn sắp tới, theo tâm tính của lão, nói không sẽ sinh ra ý niệm không nên có gì đó
Ngô Tuấn không cam lòng khẽ nói: - Ta đã nói là lão!
A Lâm phàn nàn:
- Đó là ngươi nhìn mặt bắt hình dong...
Ngô Tuấn trừng nàng một cái, nói:
- Ta có thể lấy cớ chữa bệnh mặt đơ cho lão để thăm dò lão một phenl
Tông chủ suy nghĩ một chút, đồng ý với đề nghị của Ngô Tuấn, sau đó thương nghị một phen, để y đóng vai tù nhân bị Ngô Tuấn đánh bại
sau khi xác định kế hoạch, tông chủ dẫn A Lâm vào trong phòng, từ trong ngăn tủ lấy ra một cái rương, thận trọng giao cho nàng
A Lâm ôm cái rương trĩu nặng, hiếu kì hỏi:
- Ông nội, bên trong chứa cái gì?
Tông chủ liếc mắt ngoài cửa, nhỏ giọng nói:
- Tiên mua thuốc mọc tóc
A Lâm: ”"..."
Không bao lâu, tông chủ bị áp giải vào đại lao, đám đệ tử Thiên Môn Tông chứng kiến cảnh tông chủ bị áp giải ra khỏi đại sảnh với vẻ mặt kinh hoàng, đám người lập tức lo sợ bất an, không biết rõ Ngô Tuấn muốn xử trí bọn hắn như thế nào trong thiên lao, nhìn bạn tù mới bị áp giải đến, Bảo Bất Bình không khỏi hai mắt tỏa sáng
đợi đến khi đệ tử Thiên Môn Tông rời đi, Bảo Bất Bình lập tức tiến tới bên cạnh tông chủ, y đã hai không có nói chuyện với người, có chút vui vẻ mở miệng nói:
- Hòa thượng ngươi pháp hiệu gọi là gì, ta đến sớm hơn so với ngươi hai ngày, ngươi có thể gọi ta là tiền bối
tông chủ sầm mặt lại hừ một tiếng, quay mặt đi
Bảo Bất Bình thấy y hờ hững lạnh lẽo đối với mình, không khỏi có chút nổi nóng:
- Xem ra ngươi là không biết rõ tình cảnh của mình, ta và ngươi cũng không giống nhau, Thiên Môn Tông đã sắp xong đời rồi, chờ qua mấy ngày nữa Ngô đại phu chữa chết tông chủ của bọn hẳn, ta liền có thể đi ra
- Ngươi nếu như cũng muốn đi ra cùng, tốt nhất nên khách khí với ta một chút
tông chủ quay mặt lại, nheo mắt lại nhìn về phía Bảo Bất Bình: - Tiên bối, ngươi tên là gì?