vào thời điểm chạng vạng tối, Thiên Phong Quân cầm thuốc Ngô Tuấn đi tới Thiên Môn Tông, truyền lại lời mà Ngô Tuấn nói
nhìn qua bình thuốc trong tay Thiên Phong Quân, bọn người Đồng Tẩu kinh hoảng một trận
- Tông chủ, việc này tuyệt đối không thể! Ngô Tuấn là truyền nhân Độc Thánh, ai biết rõ hẳn có độc đan Độc Thánh luyện chế trước kia hay không! Độc đan của Độc Thánh, thế nhưng là có thể hạ độc chết cường giả Thánh Cảnh!
- Đúng vậy tông chủ, thuốc này tuyệt đối không thể ăn!
Tông chủ khoát tay, để cho đám người trong đại điện yên tĩnh trở lại, chậm rãi nói:
- Ta ở trong lần bế quan kia, được trời cao chiếu cố, đạt được thân thông nhìn trước tương lai. Ta được thiên đạo phù hộ, có thể bình yên vô sự
nói xong, tông chủ vẫy tay một cái, bình thuốc trong tay Thiên Phong Quân bay vào trong tay y, ở bên trong đủ loại biểu lộ của mọi người mở nắp bình ra, uống thuốc vào
bọn người Đồng Tẩu lòng tràn đầy thấp thỏm, khẩn trương nhìn chằm chằm tông chủ, con mắt cũng không dám nháy một cái, cầu nguyện tông chủ tuyệt đối không nên có việc
chỉ có một mình A Lâm, trong lòng tràn đầy chờ mong
Ngô Tuấn nói muốn chữa bệnh cho ông nội, thuốc này, hẳn là một thang thuốc tốt trị liệu chứng tẩu hỏa nhập ma của ông nội!
Một lát sau, ở trong ánh mắt tràn đầy hi vọng của nàng, trên mặt ông nội của nàng xuất hiện một tia vẻ mặt thống khổ, trên khóe miệng chảy ra một ngụm nước bọt, thân thể không thể khống chế co quắp
- Tông chủ!
Đồng Tẩu hoảng sợ quát to một tiếng, liền muốn xông lên
A Lâm nhìn thấy thuốc của Ngô Tuấn thế mà khiến cho trên mặt ông nội xuất hiện biểu lộ, cảm giác dược hiệu đã phát tác, đưa tay ngăn cản Đồng Tẩu, mang theo vẻ hưng phấn nói:
- Chờ một chút, chờ một chút!
Thiên Phong Quân cảm thụ được nguyên thần của tông chủ Thiên Môn Tông dần dần biến yếu, hơi nghi hoặc một chút nhìn về phía nàng, hỏi:
- Chờ cái gì, chờ đợi ăn đám ma sao?
- Hửm?
Sau khi bối rối một hồi, A Lâm nhìn ông nội trợn trắng mắt trên bảo tọa, bỗng nhiên phản ứng lại:
- Ông nội! II
Tông chủ Thiên Môn Tông sau khi uống thuốc, biểu hiện rất giống một bệnh nhân tắc nghẽn mạch máu mười năm
ngay cả Thiên Phong Quân cũng cảm giác Ngô Tuấn đây là đang tạo nghiệt, không có chút phát giác nào nàng biến thành bộ dạng như bây giờ cũng là bởi vì từng uống thuốc của Ngô Tuấn
ở bên trong ánh mắt cừu thị của mọi người, Thiên Phong Quân biến mất ở trước mặt mọi người, trở về trong hang động tìm Ngô Tuấn phục mệnh
Ngô Tuấn sau khi biết được tình huống, không khỏi hít vào một hơi thật sâu:
- Không có khả năng, thuốc của ta tuyệt không có khả năng có vấn đề, chẳng lẽ là có người hạ độc đối với y?
Người hạ độc chính là ngươi đó, bệ hại
Giác Ma thức thời giấu lời ở trong bụng, góp lời nói:
- Bệ hạ, bây giờ tông chủ Thiên Môn Tông trọng thương, không bằng chúng ta thừa cơ chiếm lĩnh Thiên Môn Tông? Chỉ cần bệ hạ nắm Thiên Môn Tông trong tay, phân tranh giữa chúng ta cùng với Thiên Môn Tông tự nhiên sẽ hóa giảiI
Ngô Tuấn kinh ngạc trừng mắt lên:
- Tên tiểu tử ngươi... thật sự là một nhân tài! Công chiếm Thiên Môn Tông gì đó cũng không cần nhắc lại, ta phải nhanh đi xem bệnh cho tông chủ, nếu kéo dài bệnh tình sẽ trở nên tệ hơn! Giác Ma nghẹn lời một trận: Giết chết tông chủ của bọn hắn, so với đánh hạ Thiên Môn Tông khác nhau ở chỗ nào sao? kết quả là, ở dưới sự dẫn đầu của Ngô Tuấn, bọn người Giác Ma Vương, Cửu Anh mênh mông đung đưa xuất phát, từ Ma Vương Ma Giới cho đến Yêu Hoàng Thượng Cổ tạo thành một đội ngũ, tản ra một cỗ khí tức tà ác nông đậm, những nơi đi qua, con nít ngừng khóc
biết được Ngô Tuấn không để ý sinh tử, mạo hiểm đi đến xem bệnh cho ông nội, A Lâm cảm động sắp khóc, không đợi Ngô Tuấn vào cửa, liền cầm theo đại đao ra đón
- Ngô Tuấn, ngươi cho ông nội ta ăn cái gìl
- Ngươi cứ yên tâm, ta cho ông nội ngươi ăn chính là tinh hoa tỉnh luyện từ bên trong yêu đan Hải Thần, có công hiệu đề thăng nguyên thân!
A Lâm nghe vậy thu hồi đại đao, vẫn như cũ có chút hoài nghi:
- Vậy ông nội ta làm sao lại biến thành như bây giờ?
Ngô Tuấn cùng chung mối thù nói:
- Nhất định là nội gian âm thâm động tay chân!
Nói xong, Ngô Tuấn quét mắt nhìn bọn người Ngân Kiếm sau lưng A Lâm, ánh mắt rơi vào trên một lão nhân tóc trắng, chính là Kim Kiếm hộ pháp
- Ngươi chính là nội gian kial
Kim Kiếm khẽ giật mình, lập tức giận dữ nói:
- Ngươi nói bậy bạ gì đó! Ngô Tuấn cười lạnh nói:
- Vừa rồi tất cả mọi người đều lo lắng cho sinh tử của Trương tông chủ, chỉ có một mình ngươi thờ ơ, trên mặt thậm chí ngay cả một tia biểu lộ cũng không có
A Lâm nghe thế, không nhịn được nói:
- Ngô Tuấn, Kim Kiếm trưởng lão... trời sinh mặt đơ