Tiểu Mị Ma chấn động thân thể, nhìn về phía A Lâm còn chưa khôi phục từ trong đả kích bên cạnh, chớp mắt to ngây thơ hỏi:
- A Lâm tỷ tỷ, ngươi có đồ tang không, nếu như không có đồ tang ta có thể cho ngươi thuê, một ngày chỉ cần một lượng bạc!
Tân Nguyệt Nhi dùng tay bịt mồm nàng, quát lớn:
- Nói mò cái gì, đó là đồng phục ngươi mặc trong trường, hơn nữa váy của ngươi nhỏ như vậy, A Lâm làm sao có thể mặc vừa
nói xong, Tần Nguyệt Nhi quay sang, lộ vẻ chân thành bồi tội với A Lâm:
- Đồng ngôn vô ky, chớ để ở trong lòng. Đúng rồi, nếu tông chủ của các ngươi, trên đảo sẽ bày bao nhiêu món ăn?
A Lâm lòng tràn đầy bi phẫn trừng mắt lên: "..."
Không phải chỉ là bị Ngô đại phu đâm mấy châm, làm sao lại giống như ông nội ta chết chắc rồi vậy! trong hang động trống trơn, thanh âm đói bụng ục ục vang lên, Tân Nguyệt Nhi dùng đôi con ngươi màu xanh lục nhìn qua Thân Long, Cửu Anh, Bán Sơn Cư Sĩ, Vượng Tài, tiểu MỊ Ma
tiểu Mi Ma phát giác được ánh mắt đáng sợ của nàng, tức giận đến suýt chút nữa nhảy lên đá đầu gối nàng, cả giận nói:
- Ngươi nhìn ta làm gì, cơm tối cũng không phải ta nấu!
Tân Nguyệt Nhi lộ vẻ chân thành lắc đầu:
- Ta chỉ là tùy tiện nhìn, chẳng qua đúng như ngươi nói, đã đến giờ cơm tối
tiểu Mị Ma lên ra sau lưng Ngô Tuấn, tức giận trừng mắt nhìn Tân Nguyệt Nhi, hung ác nói:
- Ngô Tuấn nhìn nàng kia, nếu không phải tảng đá trên đất lôi kéo, ta đã sớm động thủ đánh nàng!
Tân Nguyệt Nhi mặt tối sầm, duỗi ma trảo tội ác bắt tiểu Mị Ma, bàn tay liên muốn rơi lên trên mông tiểu Mị Ma
Ngô Tuấn nhắm mắt lại làm động tác im lặng, lỗ tai run rẩy, nói: - Trước đừng làm rộn, phía dưới hang động có gió, còn có một cỗ khí tức nhân loại, bọn hắn hẳn là có đồ ăn
Tần Nguyệt Nhi hai mắt tỏa sáng, buông tiểu Mị Ma ra
Niệm Nô đè lại tay của nàng lắc đầu, nói:
- Đừng có bại lộ vị trí của chúng ta, để ta tới
nói xong, nàng khom người xuống, áp hai tay lên mặt đất dưới chân, điều động một tia khí tức sát phạt bên trong Lục Thần Trận, chậm rãi hóa mặt đất dưới chân thành bột mịn, không bao lâu, một cái cửa động đen như mực xuất hiện ở trong sơn động
tung người nhảy lên, rơi xuống cửa động, thanh âm của Niệm Nô vang lên ngay sau đó:
- Có thể đi xuống
đám người lần lượt đi xuống dưới mặt đất, phát hiện ra rằng mình đã đến một hang động khác, gió nóng đập vào mặt, khiến cho Ngô Tuấn kinh ngạc một phen
- Ở trên đảo thế mà thật sự có dung nham, thật sự là bất khả tư nghị
khi nghe Tử Hương nói trên Kim Ngao Đảo có Động Dung Nham, Ngô Tuấn theo bản năng cho rằng gã đang nói láo
hiện tại tận mắt chứng kiến, mới hiểu được sự kì diệu của tạo hóa
trên thân Huyền Vũ lại có dung nham, tương đương với nước có thể tạo ra lửa, điều này hoàn toàn vi phạm lẽ thường mà hắn nhận biết nhiều năm qua
Ngô Tuấn nhìn vào sâu trong hang, cảm nhận được khí tức phát giác được trước đó, cau mày nói:
- Giống như là khí tức cao thủ Phật Môn, là hòa thượng Cực Nhạc Môn sao?
Một vệt ánh sáng xanh hiện lên, Thần Long vượt qua đám người tiến vào sâu trong hang, vài tiếng kêu thảm thiết mơ hồ truyền đến, Thần Long đã về tới trước mặt Ngô Tuấn, như thể chỉ làm một việc gì đó không đáng kể, dửng dưng nói:
- Địch nhân đã bị xử lý, không chịu nổi một kích
Ngô Tuấn khẽ giật mình:
- Ngươi làm sao biết rõ là địch nhân?
Sắc mặt của Thần Long trở nên nghiêm túc, nói:
- Bọn hắn trông thấy ta không chỉ có không đầu hàng, thế mà còn có ý đồ phản kháng, đây không phải địch nhân thì là cái gì?
Ngô Tuấn: "..."
Một lát sau, mọi người đi tới chỗ sâu trong lòng đất, nhiệt độ trong động dung nham cũng tăng lên không ít, khiến cho đám người cảm nhận được một tia oi bức
năm vị hòa thượng thảm hại nằm trên mặt đất, hoàn toàn mất đi năng lực phản kháng bên cạnh các hòa thượng, có một số thịt thú và thức ăn khô nằm rải rác xung quanh, cũng như một tấm da thú trông giống như da thắn lằn
Ngô Tuấn dò xét vài lần ở trên da thú, kinh ngạc nói:
- Đây là Xích Diễm Thằn Lằn?
Diêm Quân nói một cách chắc chắn:
- Sư phụ ngươi không nhìn lầm, đây là Xích Diễm ma thú, Xích Diễm Thẳn Lằn!
Ngô Tuấn nhíu mày sâu hơn, nhìn về phía dung nham cuồn cuộn nơi xa, trong lòng như có điều suy nghĩ
lúc này, Tần Nguyệt Nhi đã thu thập lại thịt thú, tìm kiếm khắp nơi, giống như là đang tìm củi lửa
Ngô Tuấn thấy thế, thiêu đốt một đoàn Phượng Hoàng Chân Hỏa, ngồi xuống tại chỗ, bắt đầu nướng thịt thằn lằn ở bên người các hoà thường, vừa nói:
- Nói một chút đi, các ngươi trốn ở chỗ này là đang mưu đồ cái gì. Người thứ nhất nói không chỉ có thịt thằn lằn để ăn, ta còn có thể chữa thương cho người đói