Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 527: Lục Thần Trận



Chương 527: Lục Thần Trận

Chương 527: Lục Thần Trận

Dừng một chút, tiếp đó nói:

- Đương nhiên, trong đó khẳng định không bao gồm Vạn Tượng Thực Cốt Tán của các ngươi, thuốc này ta nghe cũng chưa từng nghe qua

đó không phải là Bách Độc Đan saol

A Lâm trừng to mắt, nhìn về phía phương hướng đám người kia rời đi, khóe miệng không thể khống chế co quắp:

- Như vậy, hi vọng bọn hẳn không có việc gì... Sáng sớm hôm sau, có người ở trong khe nước phát hiện ra người xâm nhập thân trúng một trăm loại kịch độc này

một trăm loại kịch độc này vòng vòng đan xen, hoàn mỹ khép kín, thế mà khiến cho những người kia bảo vệ tính mệnh, đám người Thiên Môn Tông thấy vậy không khỏi tấm tắc lấy làm kỳ lạ

- Độc dược thật là lợi hại, thế mà ngay cả cường giả cảnh giới tuyệt đỉnh cũng không gánh được!

- Đâu chỉ có thế, ngươi không có phát hiện ra sao, độc dược này ngay cả độc của Vạn Tượng Thực Cốt Tán cũng hóa giải sao?

- Ngươi gọi cái này là hoá giải? Cái này rõ ràng chính là lấy độc trị độc, tiến hành thay thế độc tính của Vạn Tượng Thực Cốt Tán

một thanh niên đầu mang ngân quan, khuôn mặt gầy gò, lộ ra biểu lộ nghiền ngẫm nhìn qua những người bị độc ngã kia, nói:

- Đắc tội ai không tốt, hết lần này tới lần khác lại đi đắc tội độc sư. Ở trên đảo thế mà có độc sư lợi hại như thế tới, chúng ta thế nhưng phải cẩn thận một chút một lão đạo làn da khô cạn nhíu mày lại:

- Thủ pháp hạ độc của các độc sư vô cùng kỳ quặc, khó lòng phòng bị, e rằng sẽ tạo thành phiền toái không nhỏ cho chúng ta

- Độc Thánh

một thanh âm mờ mịt vang lên, một nam tử người mặc áo trắng chẳng biết lúc nào xuất hiện ở trước người đám người, phảng phất như hòa làm một thể cùng với thiên địa, thẳng đến khi y mở miệng, mọi người mới kịp phản ứng y đã sớm đến

- Tham kiến tông chủ! Đám người lần lượt kịp phản ứng, hành lễ đối với nam tử áo trắng, rõ ràng là tông chủ Thiên Môn Tông

tông chủ vung tay phải lên, mấy đạo linh khí đánh vào thân thể những người trúng độc kia, từng sợi từng sợi khí đen toát ra từ trong cơ thể của bọn họ, sắc mặt của mấy người dần dần khôi phục hồng nhuận

ở dưới gió biển thổi phần phật, tông chủ mặt như quan ngọc tay áo bông bềnh, giống như trích tiên, chậm rãi xoay người lại, hướng về thanh niên ngân quan nói: - Ngân Kiếm, khởi động đại trận hộ sơn, không tiếc giá nào cũng phải lưu lại vị độc sư này

- Thương sinh khốn khổ, thiên địa nhiều gian khó, trên đời không thể tái xuất vị Độc Thánh thứ hai

thanh niên ngân quan lên tiếng lĩnh mệnh, ngay sau đó buồn bực ngẩng mặt, nhỏ giọng phàn nàn nói:

- Tông chủ, về sau có thể hay không đừng ở trước nhiều người như vậy gọi danh tự của ta, rất mất mặt...

- Phốc bên cạnh phát ra một tiếng cười không nín được, tông chủ nghiêng qua nhìn Ngân Kiếm, vuốt cằm nói:

- Được

theo đại trận hộ sơn khởi động, khí tức sát phạt kinh thiên giáng xuống từ trên trời, bao phủ toàn bộ Kim Ngao Đảo, khiến cho bầu trời nhiễm lên một tầng nhàn nhạt đỏ như máu

ở bên trong Bách Thảo Viên, Ngô Tuấn đang ăn điểm tâm thân thể chấn động, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời

Niệm Nô co rụt con ngươi lại, kinh ngạc nói:

- Lục Thân Trận!

Phỏng đoán của nàng trước đó quả nhiên không sai, sư tôn tuyệt đối đã từng tới Kim Ngao Đảo, ngoại trừ sư tôn Đạo Tổ của nàng, trên đời tuyệt đối không có người thứ hai có thể bố trí trận này!

A Lâm nhìn đại trận bỗng nhiên mở ra nhíu mày, nói:

- Đại trận hộ sơn mở ra, ngoại trừ tông chủ không có người nào có thể ly khai, các ngươi mấy ngày nay đại khái là không đi được Ngô Tuấn buông đũa xuống, quét mắt nhìn những bệnh nhân nằm ở trong ý quán kia, lộ vẻ khó khăn nói:

- Ài, bị những người đến đây tìm tiên kia liên lụy, xem ra ta không thể làm gì khác hơn là cố mà ở thêm mấy ngày!

Nóng xong, không nhịn được bật cười

A Lâm nghiêng đầu nhìn Ngô Tuấn, không khỏi không hiểu ra sao, không phân rõ hắn đến tột cùng là cao hứng hay là bất đắc dĩ

lúc này, bà lão bị thương hôm qua kia đi đến, đặt một rổ trái cây lên bàn, nói:

- A Lâm, trong mấy ngày gần đây không nên ởi ra ngoài, có việc liên cao giọng la lên, ta sẽ lập tức tới

A Lâm truy hỏi:

- Bà bà, ở trên đảo đến tột cùng phát sinh chuyện gì?

Bà lão lộ ra biểu lộ ngưng trọng nói:

- Ở trên đảo có một vị độc sư nguy hiểm tới, nghe nói là truyền nhân Độc Thánh

bởi vì hòn đảo bị phong, Ngô Tuấn có thể tiếp tục ở lại chữa bệnh bừng tỉnh từ trong vui sướng, hít vào một ngụm khí lạnh, cả kinh nói:

- Truyền nhân Độc Thánh! Người này thật tồn tại, ta còn tưởng rằng là truyền ngôn chứ! Không được, độc sư quá nguy hiểm, phải tranh thủ thời gian phối một thuốc bảo mệnh để phòng bất trắc...

nói xong móc ra một đống bình bình lọ lọ, ở dưới ánh mắt chăm chú của mọi người phối thuốc