Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 516: Hải Thân miếu



Chương 516: Hải Thân miếu

Chương 516: Hải Thần miếu

nói xong, Ngô Tuấn nhận lấy hoa quả, móc ra một cái thẻ đưa cho lão hán, cười nói:

- Lão trượng, ta cũng không thể lấy không đồ vật của ngươi, câm tấm thẻ này đi Nhân Tâm Đường, có thể có một lần cơ hội chẩn đoán điều trị miễn phí!

Lão hán "cảm động" đến phát khóc, không đành lòng nhìn con cháu trốn trong lều không dám ra, gật đầu lia lịa nói:

- Vâng! Rất nhanh, Ngô Tuấn lại đưa ra mấy tấm thẻ, dẫn đám người đi ra phiên chợ

ngay sau đó, sau lưng liền vang lên một tiếng gào khóc cảm động

Ngô Tuấn quay mặt lại nhìn, lộ vẻ thốn thức nói với hai vị đồ đệ:

- Hai người các ngươi thấy được chưa, chăm sóc người bị thương, công đức vô cùng vô tận, đây chính là nguyên nhân thây thuốc chúng ta được người tôn trọng. Chỉ cân các ngươi cố gắng học tập, sớm muộn cũng có thể giống sư phụ được người kính yêu

sư phụ... ngài nói là sự tình kiếp sau của chúng ta sao?

Diêm Quân giật giật khóe mắt, lập tức lộ vẻ kính nể nói:

- Tạo phúc thương sinh, không màng hồi báo, ân sư thật sự là thần nhân!

Tống Thái kinh ngạc nhìn vị tiểu sư đệ này của mình một cái, buồn bực nói:

- Sư đệ, ngươi mù từ khi nào?

Diêm Quân vội ho một tiếng, tranh thủ thời gian nói sang chuyện khác:

- Sự phụ, ta vừa rồi đã tìm hiểu. Những đảo dân sinh bệnh này, nửa tháng trước tất cả đều đi qua Hải Thần miếu tham gia Hải Thần khánh điển, để chúc mừng sinh nhật Hải Thần, các hải đảo khác cũng phái ra đại biểu tiến đến tham gia

Ngô Tuấn như có điều suy nghĩ, hỏi Niệm Nô:

- Hải Thần có thủ đoạn đặc thù gì có thể hấp thu nguyên khí của người ta sao?

Niệm Nô cau mày:

- Hẳn là có, dù sao gã có thể ban cho ta cùng với Cửu Anh sinh mệnh, khiến cho chúng ta khởi tử hoàn sinh Ngô Tuấn cười nhạo một tiếng:

- Ha ha, hai người các ngươi đại khái là bị gã lừa, ta có thể khẳng định, hai người các ngươi cho tới bây giờ cũng chưa từng chết, người chết cùng với người sống ta vẫn là có thể phân rõ

thân thể của Niệm Nô cùng với Cửu Anh không hẹn mà cùng run lên, không dám tin nhìn phía Ngô Tuấn

Ngô Tuấn giải thích:

- Mặc dù không biết rõ gã đã làm như thế nào, nhưng hai người các ngươi là bị một lực lượng nào đó phong ấn khi bị thương nặng, sau đó lại bị người chữa lành, bởi vậy mới cho rằng là mình khởi tử hoàn sinh

- Không có khả năng, hai chúng ta rõ ràng đã bị Độc Thánh giết chết...

Niệm Nô cùng với Cửu Anh lâm vào bên trong hoang mang thật sâu, một hòi hoài nghi cảm thụ đối với tử vong của mình trong vài vạn năm này, một hồi hoài nghi suy luận phán đoán của Ngô Tuấn, từ đầu đến cuối không biết rõ nên tin tưởng cái nào

một lát sau, Bán Sơn Cư Sĩ nhìn Ngô Tuấn, mở miệng nói:

- Sự tình này là có thể làm được, vợ của ta chính là bị ta phong ấn trước khi chết, nếu nàng tỉnh táo lại, e rằng cũng sẽ giếng như các ngươi, cho rằng mình là khởi tử hoàn sinh

- Chẳng qua người có thể làm được loại chuyện như vậy, tự cổ chí kim, cũng chỉ có hai người Y Thánh cùng với Độc Thánh. Ta cùng với tiểu đồ đệ Y Thánh, đều chỉ có thể tính toán nửa cái, Hải Thần đại khái cũng chỉ giống như ta, nắm giữ một nửa loại năng lực này

Cửu Anh chợt nhớ tới một cái truyền thuyết, nói:

- Nghe kiểu nói này của ngươi, ta nhớ tới Hải Thần xác thực có các loại thân thông kéo dài sinh mệnh. Vào thời điểm ta còn nhỏ, từng nghe một chút hải thú gọi gã là vạn vật chỉ nguyên, nói gã chưởng khống sinh tử của tất cả sinh mệnh trong biển

Ngô Tuấn ồ một tiếng, lập tức con mắt tỏa ánh sáng nói:

- Chuyến đi này thật xứng đáng, nghĩ biện pháp cắt một miếng thịt của gã, để cho ta nghiên cứu một chút!

Cửu Anh kinh dị nhìn vê phía Ngô Tuấn: - Chuyện này...

Ngô Tuấn lộ vẻ kích động, nói nhỏ:

- Hải Thần, sinh tại vực sâu đáy biển, có tám chân con mắt lớn, ăn vào... có thể tráng dương!

Ở trên đường đi đến Hải Thần miếu, trong nội tâm Cửu Anh rất thấp thỏm

nguyên bản gã là bị Hải Thần phái tới bên người Ngô Tuấn tìm kiếm chìa khoá, bây giờ lại quay đầu lại muốn đi đối phó Hải Thần, trở thành phản đồ từ đầu đến đuôi tăng thêm tu vi của Hải Thần thâm bất khả trắc, gã thật sự là chột dạ trong lòng

cũng may, trước khi đi Ngô Tuấn cho gã một cái cẩm nang, cuối cùng khiến cho gã hơi an tâm một điểm

rốt cục, gã cũng đi tới trước Hải Thần miếu

trong thân miếu, tượng nặn Hải Thần bị điêu khắc thành bộ dáng nhân loại, đứng ở phía trên sóng biển, người khoác Thải Y, cầm xiên cá trong tay, ăn mặc như ngư dân

trong nháy mắt tiến vào thần miếu, một đạo quang mang dường như ảo mộng sáng lên từ trên pho tượng, Cửu Anh trong lòng run lên, đã nhận ra Hải Thần đến

ngay sau đó, thanh âm của Hải Thần liền vang lên ở trong miếu

- Cửu Anh, đã tìm được chìa khoá chưa?