Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 508: người buồn cười là ngươi mới đúng



Chương 508: người buồn cười là ngươi mới đúng

Chương 508: người buồn cười là ngươi mới đúng Ngô Tuấn rộng lượng tha thứ cho y, sau đó nhìn về phía Giang Thần đã tỉnh táo lại:

- Ngươi cảm thấy như thế nào?

Giang Thần một bụng phiền muộn, nói:

- Vết thương đã hết đau

Ngô Tuấn gật gật đầu, tiếp tục hỏi:

- Quan hệ giữa ngươi và Thiên Môn Tông thế nào, tại sao lại có lệnh bài của bọn hắn? Giang Thần nói:

- Các đời Giang gia chúng ta lấy tạo thuyền mà sống, thuyền của Thiên Môn Tông cơ hồ đều xuất từ nhà ta, tấm Thiên Quan Lệnh này, chính là tín vật liên lạc

Ngô Tuấn hiểu rõ ồ một tiếng, nói:

- Tấm lệnh bài này hữu dụng với ta, đợi sau khi sử dụng xong sẽ trả lại cho ngươi, mặt khác giúp ta chuẩn bị một chiếc thuyên lớn cùng với nước sạch và lương thực, ta muốn xuất hải một chuyến

Giang Thần được Ngô Tuấn cứu một mạng, đối với yêu câu của hắn tất nhiên là đều đáp ứng, Bảo Bất Bình nghe vậy lại nhíu mày, do dự nói:

- Trần huynh, ngươi thật sự muốn xuất hải tìm tiên duyên sao? Ta có một lời, không biết có nên nói hay không...

Ngô Tuấn trợn mắt trừng một cái:

- Không biết rõ cũng đừng nói

- Ách...

Bảo Bất Bình bị Ngô Tuấn chẹn họng một cái, cười khổ nói:

- Sự tình Thiên Đình tới cổ quái, trong đó tất có kỳ quặc, cho dù tu vi của Trân huynh các ngươi cao thâm, cũng phải làm tốt chuẩn bị vạn toàn

Ngô Tuấn thấy y thực lòng suy nghĩ cho bọn người chính mình, giải thích:

- Yên tâm đi, chúng ta xuất hải là đi tìm Thần Long. Thần Long chẳng biết tại sao mất tích tại Đông Hải, chúng ta đặc biệt đến điều tra đã xảy ra chuyện gì

Bảo Bất Bình nghe, nhớ lại nói:

- Thần Long xác thực từng tới Đông Hải, còn từng đuổi đi một đợt hải thú xâm lược, sau đó có người nhìn thấy gã xuất hải, sau đó liên không có tin tức

Giang Thần nói bổ sung:

- Người cuối cùng nhìn thấy Thần Long, là tại phụ cận Bồng Lai Đảo, có lẽ gã lên Bồng Lai Đảo?

Ngô Tuấn suy tư một chút, đang muốn nói chuyện, trong lúc bỗng nhiên, bọn người Niệm Nô cùng với Diêm Quân đồng loạt nhìn về phía nóc nhà

Ngô Tuấn khẽ giật mình, lập tức thấy được Diêm Quân khoa tay múa chân thủ thế: Sư phụ, phía trên có người! Yêu tộc!

- Để tai Ngô Tuấn ánh mắt run lên, tạo thế trung bình tấn, vung ra một quyên về phía nóc nhà

trong một cái chớp mắt tiếp theo, một đạo Hỏa Long Quyển thoát ra từ nắm đấm, cuốn về phía nóc nhà

sau một tiếng nổ lớn, nóc nhà bị Hỏa Long Quyển oanh ra một cái lỗ thủng lớn, mảnh ngói rơi ào ào

một đạo bóng đen xoay người rơi vào trong sân, mũi chân sau khi chạm đất, hóa thành một mũi tên, vọt về phía Ngô Tuấn!

Tử Điện bảo kiếm phía sau Ngô Tuấn đã ra khỏi vỏ, đụng vào nhau với người áo đen, bên trong âm thanh kim loại vang lên, va chạm ra một chùm hoa lửa

ngay khi hai người chạm vào, tay câm kiếm của Ngô Tuấn run nhè nhẹ, cảnh giới tu vi Tiên Thiên, hiển nhiên không bằng người áo đen này

người áo đen liếc nhìn bàn tay run rẩy của Ngô Tuấn, cười nhạo một tiếng nói:

- Chỉ có bảo kiếm sắc bén, lại không biết kiếm pháp, thật sự là buồn cười...

Ngô Tuấn bình tĩnh nói: - Thật sao, nhưng ta có cảm giác người buồn cười là ngươi mới đúng

người áo đen vừa muốn chế giễu lại, bỗng nhiên cảm giác được phần bụng tê rần, cúi đầu xem xét, phát hiện ra bụng mình bị rạch ra, nhìn kỹ, thình lình phát hiện ra tay trái Ngô Tuấn còn cầm một thanh đao nhỏl

- Một đao kia ngươi xuất từ thời điểm nào!

Trong mắt người áo đen lộ ra một tia khủng hoảng, không dám tin nhìn về phía Ngô Tuấn

Ngô Tuấn thu hồi đao nhỏ, Cười nói: - Đừng hoảng sợ, một đao kia không có gì nguy hiểm... chỉ là tranh thủ cắt ruột thừa cho ngươi mà thôi

Người áo đen kinh hãi nhìn Ngô Tuấn, tay phải cầm kiếm không tự chủ được run lên

ruột thừa là cái gì gã không biết rõ, gã chỉ biết rõ Ngô Tuấn đã có thể lặng yên không một tiếng động cắt nội tạng của gã, cũng có thể thần không biết quỷ không hay lấy đi yêu đan của gã!

Nhất là, giờ phút này mắt Ngô Tuấn đang sáng lên nhìn chằm chằm vết thương của gã, trong tay còn nhiều thêm một cây kim loé hàn mang

trực giác nói cho gã biết, gã đang đối mặt với nguy cơ lớn nhất từ khi chào đời tới nay!

Bị Ngô Tuấn chằm chằm rùng mình, gã vội vàng mở miệng nói:

- Ta không có ác ý, ta là tới tìm Thần Long, chỉ vì cảm giác được long khí trên người ngươi, mới tìm tới nơi này!

Ngô Tuấn lộ vẻ ngưng trọng gật đầu, nói:

- Thì ra là như vậy, chuyện này tạm thời gác lại, chính sự quan trọng. Ta khâu lại vết thương cho ngươi trước, bằng không nó sẽ lành lại

Người áo đen: @#%#@'...

Để vết thương tự mình lành lại chẳng lẽ không tốt hơn sao?

Nhìn bộ dáng không thể nghỉ ngờ của Ngô Tuấn, người áo rối rằm một trận, sau đó bị một cơn đau dữ dội đưa trở lại hiện thực, bất đắc dĩ nhìn Ngô Tuấn kẻ nghiện phẫu thuật, nhe răng nói:

- Ta tên là Hắc Dương, Thần Long là phụ thân ta, ngươi biết rõ ông ta đi chỗ nào không?