Ngô Tuấn lộ ra bộ dạng hoá ra là thế, hỏi thanh niên:
- Ta xem đại hiệp khí độ bất phàm, không biết môn phái ra sao?
Thanh niên tự hào cười một tiếng:
- Tại hạ Bảo Bất Bình, xuất thân từ Thái Ất phái Huyền Môn chính tông, gia sư Thái Huyên Thiên Tôn
Ngô Tuấn hút vào một ngụm khí lạnh, lộ vẻ sợ hãi than thở nói:
- Kính đã lâu kính đã lâu, tại hạ Yến Triệu Môn, Trần Quan Tây! Gặp gỡ là có duyên, Bảo huynh nếu như không chê, liền mời ta ăn cơm rau dưa đi!
Bảo Bất Bình vừa định lên tiếng bỗng nhiên nhận ra không đúng, sau đó liền bị Ngô Tuấn ấn ngôi xuống bàn bên cạnh, nhìn đám người nối đuôi nhau mà vào sau lưng Ngô Tuấn, khóe mắt run rẩy một trận
chính mình đây là... bị người ta lừa bịp?
Ngô Tuấn hướng về phía quầy hàng vung tay lên, hào khí can vân nói:
- Chưởng quỹ, trước mang lên hai bàn đồ ăn đặc sản trong quán! Lại thêm hai thùng cơm!
Chưởng quỹ run rẩy đi tới gần, nháy mắt nói:
- Khách quan, ngươi xem một chút... hiện tại cũng không phải thời điểm ăn cơm
nói xong, chép miệng đối với hai nhóm người đang giương cung bạt kiếm
Ngô Tuấn khoát tay nói:
- Đừng sợ, để sau bếp nấu cơm đi. Ta đây không chỉ giảng đạo lý, còn thích đấu tranh chống lại sự bất công, chờ lát nữa ta sẽ ném tất cả những người gây chuyện ra ngoài, tuyệt đối không để bọn hắn ảnh hưởng sinh ý của ngươi!
Bảo Bất Bình: "..."
Quan Tây Huynh, ngươi phân rõ phải trái thì phân rõ phải trái, có thể đừng đánh Bảo Bất Bình hay không
Bảo Bất Bình phiên muộn một trận, lập tức phát hiện những gì Ngô Tuấn nói khiến cho đám người Hắc Long Bang trợn mắt nhìn
vừa định mở miệng hòa hoãn hai câu, đột nhiên, một cỗ khí tức kinh khủng bao phủ toàn trường, uy áp cường đại, khiến cho đám người Hắc Long Bang dựng đứng lông tơ
Hàn Long Phi toàn lực vận chuyển công pháp, miễn cưỡng nhìn vê phía đầu nguồn khí tức, thình lình phát hiện ra, cỗ khí tức kinh khủng này lại là đến từ
một con gà mái?
Bằng Ma Vương lộ ra ánh mắt hung ác nhìn bọn người Hàn Long Phi, đối với đám người can đảm dám quấy nhiễu mình dùng cơm này, quả thực muốn đạp bay bọn hắn!
Thật vất vả mới được đi theo Ngô Tuấn ra ngoài làm việc một chuyến, rốt cuộc cũng được một bữa no nê, ta dễ dàng saol
Hàn Long Phi cũng là lưu manh, nhìn thấy Ngô Tuấn không thể trêu vào, vội vàng ôm quyền nói:
- Quấy rầy các hạ dùng cơm, cáo từ!
Nói xong, cưỡng ép khống chế lại thân thể run rẩy, dẫn theo thủ hạ rút khỏi quán rượu
Bảo Bất Bình kinh ngạc một lát, tiếp đó sắc mặt bắt đầu trở nên khẩn trương
con gà mái này... không, đây rõ ràng là một con gà mái Thánh Cảnh!
Có thể nuôi ra gà mái Thánh Cảnh, vị Trần Quan Tây trước mắt này chẳng lẽ là thần tiên Thiên Đình hạ phàm? I
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ
Ở một bên khác, Giang Thần tránh thoát một kiếp thở ra một hơi, đi đến chỗ Ngô Tuấn khẽ khom người, nói lời cảm tạ:
- Đa tạ huynh đài xuất thủ tương trợ, Giang Thần không thể báo đáp, tấm Thiên Quan Lệnh này liền đưa cho huynh đài! Nói xong, nhanh chóng đặt lệnh bài phỏng tay lên bàn, liền muốn rời đi
Ngô Tuấn giơ tay lên nói:
- Chậm đãi
Thân thể Giang Thần cứng đờ, hóa đá ngay tại chỗ
đối mặt với Hắc Long Bang y còn có sức hoàn thủ, nhưng đối mặt với Ngô Tuấn thần bí khó lường, y căn bản ngay cả ý thức phản kháng cũng không thể sinh ra, đành phải cười khổ chờ xử lý
Ngô Tuấn thò tay vào trong túi, móc ra một bình kim sang dược, nói: - Ngươi bị thương không nhẹ, mau tới đây, ta bôi ít thuốc cho ngươi! Đây là kim sang dược phương thuốc tổ truyền của ta, phàm là người đã dùng qua, không có ai phàn nàn!
Giang Thần nghe được khẽ giật mình, lập tức nới lỏng một hơi, mỉm cười nói:
- Đa tạ huynh đài
Nói xong xoẹt một cái xé toạc ống tay áo, lộ ra cánh tay phải bị đao chém bị thương
Ngô Tuấn mở ra nắp bình kim sang dược, nói:
- Hơi đau một chút, ngươi chịu đựng một chút, hay là ta châm cho ngươi một ít thuốc tê trước?
Giang Thần cười nói:
- Huynh đài nói đùa, vừa rồi Hàn Phi Long chặt ta một đao, ta lông mày cũng không có nhăn một cái!
Ngô Tuấn lúc này mới yên tâm nói:
- Vậy ta an tâm, Giang huynh thật sự là một hán tử!
Trong một cái chớp mắt tiếp theo, tiếng kêu thảm thiết đau đớn của Giang Thần vang vọng toàn bộ đường cái -ÂA——
Hàn Long Phi chạy chưa bao xa run rấy dừng lại, quay đầu nhìn tửu quán, lộ vẻ hoảng sợ nói:
- Về sau gặp được người Yến Triệu Môn, tuyệt đối không nên trêu chọc!
Nói xong, mang theo một đám thủ hạ nơm nớp lo sợ chạy không thấy tăm hơi
trong tửu quán, Ngô Tuấn nhìn Giang Thần đã hôn mê, biểu lộ rối rắm không gì sánh được: Không phải vừa nói không sợ đau sao?
Bảo Bất Bình nuốt nước bọt, da đầu tê rần, thương hại nhìn Giang Thần đau đến ngất đi, ngập ngừng nói:
- Trân huynh, ta cũng không phải nói kim sang dược tổ truyền của ngươi không tốt. Ngươi nói xem liệu có khả năng, những người đã từng dùng thuốc của ngươi, tất cả đều không có biện pháp lại mở miệng...