Ngô Tuấn hít vào một hơi thật sâu, tiến lên phía trước nói:
- Anh hùng, ngươi là đến khám bệnh sao?
Hắc hán tử đầu tiên là không hiểu sửng sốt một chút, lập tức cười ha ha một tiếng, nói:
- Ta vừa rồi nghe ngươi nói, Đại Lực Hoàn của ngươi có thể gia tăng gấp mười khí lực?
Ngô Tuấn ánh mắt sáng lên, móc ra một cái bình sứ, nói:
- Già trẻ không gạt, giả một bồi mười!
Tiểu Mị Ma hít vào một hơi thật sâu:
- Bồi mười khỏa giả, vậy cũng đáng giá không ít tiên!
Ngô Tuấn tiện tay nhét một quả sung vào miệng nàng, cười bồi nói:
- Anh hùng, trẻ con không biết gì, Đại Lực Hoàn của ta là hàng thật giá thật! Ngươi có thể dùng thử, nếu không có hiệu quả, không cần trả tiên l
Hắc hán tử gật đầu, nói: - Công pháp của ta là hoành luyện nhục thân, đã đạt đến cảnh giới tuyệt đỉnh, về sau không còn đường. Nếu như Đại Lực Hoàn này của ngươi thật sự có thể khiến cho mỗ gia gia tăng gấp mười khí lực, bao nhiêu tiền mỗ gia cũng nguyện ý ral
Trong mắt Ngô Tuấn bộc phát ra một đạo ánh sáng doạ người, nghiêm mặt nói:
- Anh hùng, phục dụng Cung Đình Đại Lực Hoàn phối hợp với Cung Đình Ngọc Dịch Tửu hiệu quả càng tốt hơn, Cung Đình Ngọc Dịch Tửu, 180 một chén, Cung Đình Đại Lực Hoàn, hạt lớn 80, hạt nhỏ 40I
- Nếu mua một phần, chỉ lấy ngươi 2501
Hắc hán tử nhướng mày:
- Rẻ như vậy?
Ngô Tuấn trong lòng run lên, vội vàng ho khan nói:
- Anh hùng, ta nói thế nhưng là hoàng kiml
Hắc hán tử nghỉ ngờ nói:
- Không phải vậy chứ, 250 cân hoàng kim, đây cũng quá rẻ đi, thuốc của ngươi là thật sao, nếu là giả, mỗ gia sẽ phải phá hủy y quán của ngươi! Ngô Tuấn nghe vậy nghẹn họng nhìn trân trối
250 cân... hoàng kim?
Ngô Tuấn khiếp sợ trừng con mắt sắp bật ra ngoài, lúc này mới phát hiện ra, Cửu Anh nhìn thường thường không có gì lạ, lại là một ngọn núi vàng biết đi!
- Hít hà, cái gì cũng đừng nói, anh hùng, thuốc này bán cho ngươi, coi như kết giao bằng hữu!
Ngô Tuấn đi đến trước, muốn vỗ võ bả vai Hắc hán tử, lại lúng túng phát hiện ra mình giơ tay lên cũng không đến sau khi ho khan một tiếng, Ngô Tuấn rót một chén rượu thuốc, đưa một viên đan được lớn bằng bánh bao cho Hắc hán tử, nói:
- Anh hùng, thử một lần đi
Hắc hán tử bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch, chưa đủ nghiền chép miệng, nói:
- Mùi vị có chút nhạt nhẽo
Sau đó gã cầm lấy bánh bao mới hấp... khặc, cảm Cung Đình Đại Lực Hoàn mới luyện chế ra nuốt vào, hài lòng gật đầu nói:
- Đại Lực Hoàn này ngược lại rất đậm vị
Trên mặt Ngô Tuấn lộ ra một tỉa nụ cười rất chuyên nghiệp, hiền lành nói:
- Anh hùng, cảm giác như thế nào?
Hắc hán tử cảm thấy trái tim đột nhiên co rút lại, trên người tản mát ra một cỗ nhiệt lượng, từ phía sau lưng rút ra bảo đao lớn như cánh cửa, kinh hỉ nói:
- Khí lực xác thực tăng trưởng, chẳng qua cũng không có đến gấp mười, đại khái gấp ba bốn lân!
Ngô Tuấn khẽ nhíu mày, vắt óc suy nghĩ:
- Không nên chứ, chỗ nào xảy ra vấn đề? Chẳng lẽ trên Y Kinh lại viết sai?
- Phốc —— -
Bán Sơn Cư Sĩ đang uống trà phun ra một ngụm nước, kịch liệt ho khan vài tiếng, dùng ánh mắt quỷ dị nhìn về phía Ngô Tuấn
Ngươi liền không có hoài nghi là chính ngươi luyện sai thuốc sao?
Nếu Y Thánh biết mình có một người nối nghiệp như Ngô Tuấn, tuyệt đối sẽ đập phá Thiên Môn, tức giận đến mức chạy về nhân gian thanh lý môn hộ
Hắc hán tử cũng không có quá xoắn xuýt dược hiệu không đủ, cắm Đại Đao xuống cửa ra vào Nhân Tâm Đường, nói:
- Cây đao này tên là Hắc Hổ, chế tạo từ ô kim, nặng năm trăm lẻ một cân, đã ba trăm năm như hình với bóng với ta. Bây giờ ta sử dụng lại có vẻ hơi nhẹ, liền đưa cho ngươi gán nợ
- Một cục vàng lớn như vậy không dễ nấu chảy... Hắc hán tử nheo mắt, sau khi trừng mắt nhìn Ngô Tuấn, không khỏi thở dài một tiếng:
- Được rồi, tuỳ ngươi đi. Lần này đi Đông Hải, ngay cả bản thân mỗ gia cũng cát hung khó liệu, huống chỉ là nó
Ngô Tuấn ồ lên một tiếng, hỏi:
- Anh hùng ngươi là muốn đi Đông Hải tìm tiên duyên sao?
Hắc hán tử lộ ra biểu lộ kiên định:
- Nghe đồn Thiên Đình mở lại, hạ xuống hải thú xem như khảo nghiệm, phàm là người chém giết hải thú đi đến Bồng Lai tiên đảo, đều có thể thu hoạch được tiên duyên. Mỗ gia cũng tiến đến thử vận khí một chút, xem có thể lọt vào mắt xanh thần tiên hay không, trợ mỗ gia nhục thân thành thánh
Ngô Tuấn nghe xong, liền biết rõ Xương Bình đã lan truyền tin tức, chợt nghĩ đến Tần Nguyệt Nhi tại Đông vực, nói:
- Anh hùng ngươi chờ một lát!
Nói xong, Ngô Tuấn đi vào trong phòng, không bao lâu, mang ra một túi bánh bao hấp, nói:
- Anh hùng, Đông vực có một người bắt yêu tên là Tân Nguyệt Nhi, thỉnh câu anh hùng mang túi bánh bao này đến cho nàng!