Mới sáng sớm, đã có một hàng dài xếp hàng dài ở lối vào Nhân Tâm Đường, trái ngược hẳn với cảnh tượng vắng vẻ trước đó, khiến những người hàng xóm tò mò một hồi
nhất là, những người tới xem bệnh này, mặc thuần một sắc trường sam, y phục chỉnh tề, thoáng cái liền có thể nhìn ra tất cả đều là người đọc sách
một vị thư sinh hơi có vẻ vội vàng xao động ăn bánh bao, phàn nàn với đồng bạn: - Giám Chính đây là làm trò gì, qua hai tháng nữa chính là thư viện đại khảo, không giám sát chúng ta thật tốt, nhất định phải lôi kéo đến khám bệnh
vị đồng bạn kia mặt ốm dài, dung mạo bộ dáng cơ linh, xích lại gần một chút, nói:
- Ta vừa rồi nghe ngóng, Giám Chính cùng với vị đại phu Nhân Tâm Đường này có thân thích, dường như là... chú bảy của Giám Chính đại nhân!
thư sinh hít vào một hơi, lập tức lộ vẻ mặt khinh thường nói:
- Ta nói làm sao, hoá ra là để chúng ta tới chiếu cố chú bảy của ông ta buôn bán! Hừ, người đọc sách chúng ta, há có thể làm loại tiểu nhân nịnh nọt này, tại hạ không hầu hại
nói xong liền muốn phẩy tay áo bỏ đi
đồng bạn dùng một tay giữ chặt y, con mắt lướt qua chu vị, nhỏ giọng nói:
- Nghe nói đại phu này có phương thuốc tổ truyền, có thể bổ khí tráng dương!
thư sinh dừng lại bước chân, trở về trong đội ngũ, nghiêm mặt nói:
- người đọc sách chúng ta một lời chính khí, làm gì cần bổ khí, chẳng qua ta có một vị bằng hữu, giống như có chút vấn đề vê phương diện này, ta sẽ cầu một vài thang thuốc cho y thử một chút
ở một bên khác, bên trong Nhân Tâm Đường, Ngô Tuấn đã tiếp đãi mười mấy vị đệ tử Quốc Tử Giám, một nửa đều là đi cầu phương thuốc tổ truyền bổ khí tráng dương, khiến Ngô Tuấn buồn bực một trận, nửa ngày cũng nghĩ không ra chuyện này là ai tạo nên
tiếp đãi xong vị bệnh nhân cuối cùng, Ngô Tuấn đứng dậy duỗi người một cái, phát hiện ra Tống Thái cùng với tiểu Mị Ma xông tới, nhìn chằm chằm sọt bạc, trong mắt mang theo ánh sáng
Tống Thái không kịp chờ đợi mở miệng nói:
- Sự phụ, chia của đi! Bên trong những tiền thuốc men này của ngươi, ta tối thiểu có năm thành công laol
Ngô Tuấn nhìn Tống Thái nữ giả nam trang, một thân trường sam, không khỏi nheo mắt, cảm giác tự mình giống như là phá án
tiểu Mi Ma lấy ra một khỏa nát bạc, vui vẻ ra mặt nói:
- Tiên công của tal
Ngô Tuấn vuốt vuốt đầu nàng:
- Cầm đi đi
Tống Thái quýnh lên, vội vàng đưa tay nói:
- Sự phụ, của ta đâu!
Ngô Tuấn cười mỉm nhìn về phía Tống Thái:
- Phân thưởng của ngươi tự nhiên nhiều hơn so với nàng
Tống Thái kinh hỉ nói:
- Bao nhiêu?
Ngô Tuấn vuốt vuốt râu ria giả, lộ ra bộ dáng tuổi già an lòng nói:
- Vi sử ban thưởng ngươi một bản bài tập nghỉ hè, ta tự mình ra đề mục!
Tống Thái: "..."
đây là trừng phạt ma quỷ gì!
Tống Thái u oán trừng mắt Ngô Tuấn, vào thời điểm đang oán giận, đột nhiên, một thân ảnh hơi còng lưng trống rỗng xuất hiện ở bên cạnh
vừa mới thấy rõ bộ dáng người tới, Ngô Tuấn liên đã mở miệng:
- Nho Thánh, ngươi cuối cùng cũng đã trở vê! Đã điều tra rõ ràng sự tình chưa?
- Đã điều tra rõ ràng, chờ một chút sẽ nói cho các ngươi biết, nhìn eo phải của ta một chút. Tối hôm qua cũng không biết rõ chuyện gì xảy ra, sau lưng đột nhiên liền đau một cái
Ngô Tuấn liếc nhìn vị trí tay phải Nho Thánh ấn, chợt phát hiện ra, vị trí tàng thư bên trong Thánh Tượng giống như cũng ở đó, suy nghĩ lại một chút cảnh tượng mình ngày hồm qua móc ra thẻ tre
Ngô Tuấn không dám liên tưởng nhiều, vội ho một tiếng nói:
- Khặc, đây là Pháp Thân của ngài, bổ sung một chút văn khí liền tốt nhỉ?
nói xong, Ngô Tuấn gỡ xuống bầu nước, dùng sức đập về phía bên hông Nho Thánh
Nho Thánh bỗng nhiên bị vỗ xuống sau lưng, thân thể lập tức nghiêng về phía trước, giận dữ trừng mắt nói:
- Thằng nhãi ranh, trước khi ra tay nhớ nói một tiếng!
Ngô Tuấn lại một lần nữa quan sát thân thể của y, thở phào một hơi nói:
- Không thành vấn đề, ngươi đi Hàn Cốc Sơn đã điều tra đồ vật gì?
biểu lộ của Nho Thánh trở nên nghiêm túc, nói:
- Hàn Cốc Sơn là chỗ chiến trường năm đó chúng ta quyết chiến với Yêu tộc, sau đại chiến, chúng ta hợp lực phong cấm chỗ kia. Bởi vậy nó vừa là chiến trường, cũng là nghĩa địa
- Nơi đó sát khí tận trời, lưu lại vô số oán niệm lúc Yêu Thánh cùng với Thánh Hiền Nhân tộc chết đi, còn có các loại cạm bẫy nguy hiểm chưa bị phát động. Tuy nhiên lần này ta đi, lại phát hiện ra kết giới ở nơi đó bị người phá hư, tàn hồn cùng với sát khí bên trong cũng bị hấp thu trống không
- Cửu Anh sống lại, khẳng định không thoát khỏi liên quan với người phá hư kết giới kial
Ngô Tuấn nghe, lật tròng trắng mắt lên:
- Nói một cách khác, ngươi căn bản cái gì cũng không có điều tra?