Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 457: Thực Tương Vô Tướng, Niêm Hoa D



Chương 457: Thực Tương Vô Tướng, Niêm Hoa D

Chương 457: Thực Tương Vô Tướng, Niêm Hoa Diệu Pháp

sắc mặt của Dạ Ma trở nên cứng lại, nhìn tổ hợp ác nhân Diêm Quân, Huyết Ma, Mị Ma, Tâm Ma này, tim đập nhanh

Huyết Ma am hiểu cường công chính diện, Tâm Ma có thể âm thầm mê hoặc lòng người, MỊ Ma cùng với Diêm Quân cũng là không thể khinh thường

mà ở phía bọn hắn, tính cả Ma Khôi cũng chỉ có hai vị Thánh Cảnh, nếu không thể lập tức khống chế lại Ngô Tuấn, trận chiến này e rằng thắng bại khó liệu

nhìn bọn người Ngô Tuấn càng ngày càng gần, Dạ Ma kinh nghi bất định mở miệng nói:

- Mấy người kia thật sự có lòng tin lớn, thế mà lựa chọn chém giết chính diện cùng với chúng ta

Ngô Tuấn đưa mắt nhìn ba ngàn Ma Binh đang dần tập hợp, cao giọng hô:

- Các ngươi đã bị bao vây, tranh thủ thời gian bỏ vũ khí xuống đầu hàng, chúng ta sẽ đối xử ưu đãi với tù nhân! U Quân trực tiếp bị hắn làm cho tức cười:

- Ngươi đang nói mê sảng gì thế, các ngươi có bao nhiêu người, làm sao có thể vây quanh chúng ta? Dạ Ma, động thủ đi!

Dạ Ma gật đầu, xuất ra một khỏa Ma Châu óng ánh sáng long lanh, sau đó quán thâu ý chí của bản thân

một lát sau, Dạ Ma nhìn Ma Khôi không nhúc nhích, trừng to mắt, biểu lộ trở nên kinh ngạc:

- U Quân, Ma Châu khống chế Ma Khôi giống như mất hiệu lực! sắc mặt của U Quân đột biến, không dám tin nhìn về phía Ma Khôi bên cạnh:

- Tại sao có thể như vậy, không phải vừa rồi còn rất tốt?

Ngô Tuấn móc ra một khỏa Xá Lợi Tử, trêu chọc nói:

- Hắc hắc, Ma Châu của ngươi là cái, Xá Lợi Tử này của ta là đực, Ma Châu của ngươi gặp Xá Lợi Tử của ta, liên mất linh!

tiếng nói rơi xuống đất, tay phải Ngô Tuấn giấu ở trong tay áo bóp ấn pháp, Ma Khôi đột nhiên khởi động, một phát bắt được cổ Dạ Ma nhấc lên! U Quân lấy lại tỉnh thân từ trong khiếp sợ, hét lớn một tiếng, nâng bàn tay chụp về phía Ma Khôi

đoàn ánh sáng màu đen đánh vào trên thân Ma Khôi, lập tức chui vào trong cơ thể Ma Khôi, lập tức liên như trâu đất xuống biển không thấy tung tích

U Quân biến sắc, thân hình phi tốc lui nhanh

cùng lúc đó, Ma Khôi phất tay đánh ra một chưởng, rõ ràng là đoàn ánh đen U Quân vừa mới đánh ra kial

U Quân giương tay phải lên, đánh bay đoàn ánh đen kia, đoàn ánh đen rơi vào nơi xa, ầm một tiếng, đánh bình địa ra một cái hố sâu!

nhìn thấy Ma Khôi đại triển thần uy, trong lòng U Quân sinh ra một tia cảm giác không ổn, định bỏ trốn

đột nhiên, trước người Ngô Tuấn xuất hiện một đạo phật ấn chữ vạn, phật ấn trong lúc xoay tròn, một đạo phật quang rút ra từ trong cơ thể Ma Khôi, hóa thành một trung niên hòa thượng béo mập mặt mũi hiền lành

- Thực Tương Vô Tướng, Niêm Hoa Diệu Pháp! ở bên trong thủ ấn không ngừng biến ảo của Ngô Tuấn, hòa thượng chuyển động theo, tay bóp hình hoa, hướng về phía U Quân khẽ cười một tiếng

trong một cái chớp mắt tiếp theo, U Quân chỉ cảm thấy trước mắt hoàn toàn mơ hồ, nguyên thần từ trong thân thể phi tốc rút ra, bay về phía trong tay hoà thượng!

ngay sau đó, Ngô Tuấn lại cải biến chỉ quyết, một cỗ linh khí xen lẫn tông khí bay ra từ Tạo Hóa Ngọc Điệp, hóa thành một cái vòi rồng, quấn lấy nguyên thần U Quân sắp bay vào trong tay hòa thượng, thu vào trong bình

tất cả những chuyện này chỉ phát sinh trong nháy mắt, nhóm Ma Binh mới vừa lấy lại tỉnh thần từ trong khiếp sợ Ma Khôi lâm trận phản chiến, liền thấy U Quân ngã trên mặt đất, lại nhìn Dạ Ma nửa chết nửa sống ở một bên, nhao nhao lộ ra vẻ mặt sợ hãi, ba ngàn Ma Binh, không có một ai có dũng khí tiến lên tương trợi

trong một trận yên lặng, thanh âm bất mãn của Tâm Ma vang lên:

- Làm sao lại thả U Quân vào trong này, trước đó cái bình chứa Huyết Ma không phải rỗng sao?

Ngô Tuấn nói:

- cho ngươi một người bạn

trong khi nói chuyện, một đạo Phượng Hoàng Chân Hỏa phun ra từ lòng bàn tay, hoả táng nhục thân U Quân ngã trên mặt đất tại chỗ

cùng lúc đó, khuôn mặt của Dạ Ma đỏ bừng, bị Ma Khôi bóp chặt cổ, một thân ma khí hoàn toàn bị áp chế, sợ hãi nhìn U Quân hóa thành tro bụi, cảm nhận được khí tức tử vong chậm rãi đánh tới Ngô Tuấn nhìn ba ngàn Ma Binh trước người, một lần nữa mở miệng nói:

- Các ngươi đã bị bao vây, tranh thủ thời gian bỏ vũ khí xuống đầu hàng, chúng ta sẽ đối xử ưu đãi với tù nhân!

lần này, nhóm Ma Binh không còn cho rằng Ngô Tuấn là đang nói đùa, cảm thụ mấy cỗ uy áp khí tức Thánh Cảnh bên người Ngô Tuấn kia, lần lượt buông binh khí trong tay xuống

lúc này, Dạ Ma sắp tắt thở giấy giụa nói:

- Còn có ta, ta cũng đầu hàng... Ngô Tuấn nhìn Dạ Ma, nói:

- Vậy ngươi bỏ vũ khí xuống trước đi

Dạ Ma khóc không ra nước mắt:

- Ta... ta không có vũ khí!

nói xong, nghiêng đầu một cái ngất đi

Ngô Tuấn: "..."

Ách, còn giống như có thể lại cứu giúp một người!