Chợ Xích Diễm phi thường náo nhiệt, khác biệt với Huyết Ma khi đó chỉ dùng để trao đổi Xích Diễm Chi Tinh, bây giờ người đến người đi, đã sớm biến thành khu chợ lớn nhộn nhịp
Ngô Tuấn ngôi trong khách điểm, bên cạnh là Tần Nguyệt Nhi cùng với tiểu Mị Ma cúi đầu mãnh liệt ăn, nhìn khách nhân cùng với chủ tiệm ngươi một đao ta một kiếm hữu hảo giao lưu, cả người giống như cũng trở nên ấm áp một lát sau, Ngô Tuấn lau máu nóng bắn tung toé trên mặt, cả giận nói:
- Loạn như vậy, liền không ai quản quản saol
tiểu nhị tiệm cơm trên trán mọc sừng vội vàng tiến lên, cười làm lành dùng khăn lau sạch sẽ cho Ngô Tuấn:
- Khách quan chớ có không vui, chờ lão bản của chúng ta giết khách nhân kia liên an tĩnh
nhìn tiểu nhị tiệm cơm bình tĩnh, gương mặt Ngô Tuấn hung hằng giật giật
ta mẹ nó là ngại ầm ï? Diêm Quân lôi kéo tay áo Ngô Tuấn, thấp giọng nói:
- Sư phụ, Ma Giới cho tới nay đều là dạng này... dân phong thuần phác
Ngô Tuấn mắt nhìn khách nhân bị một đao vạch phá bụng, ngã vào trong vũng máu, không nhịn được tiến lên khâu lại vết thương cho đối phương, sau đó gỡ xuống túi bên hông đối phương ném cho chủ tiệm, buồn bực nói:
- Tiên cơml
Chủ tiệm cầm huyết đao trong tay, lộ về tươi cười nói: - Khách quan lần sau lại đến!
Ngô Tuấn trợn mắt trừng một cái, quay người đi ra tiệm cơm, Tần Nguyệt Nhi ôm tiểu Mị Ma đuổi theo, vuốt vuốt bụng căng tròn, nói:
- đồ ăn Ma Giới thật sự là thực tế, tất cả đều là thịt
Diêm Quân cười một tiếng, nói:
- người Ma Giới trời sinh hiếu chiến, tiêu hao thể lực rất lớn, bởi vậy đồ ăn lấy ăn thịt làm chủ
lúc này, có một vị Ma tộc khập khiễng theo sau, nói:
- Ngươi đã cứu ta, cái mạng này của ta là của ngươi
Ngô Tuấn quay sang, nhìn thấy một vị thanh niên tóc bạc sắc mặt trắng bệch, hoá ra là khách nhân vừa mới được hắn trị liệu kia, nói:
- Ta đã thu tiền của ngươi, đã thanh toán xong
thanh niên tóc bạc trầm mặc không nói, vẫn như cũ đi theo sau bọn người Ngô Tuấn
Ngô Tuấn thấy thế nhướng mày, hỏi:
- Ngươi tên là gì?
thanh niên tóc bạc lãnh khốc nói: - Ngân Ma
Ngô Tuấn lập tức từng mắt, vung tay kéo Tân Nguyệt Nhi cùng với tiểu Mị Ma ra phía sau:
- Cách xa y một chút!
Ngân Ma xạm mặt lại, nâng ngón tay lên chỉ về phía tóc của mình:
- Màu bạc
Ngô Tuấn có chút thở phào:
- Bạc bạc, đi theo chúng ta rất nguy hiểm, ngươi vẫn là mau về nhà đi thôi
Ngân Ma mặt không chút thay đổi nói: - Không có nhà
Ngô Tuấn bất đắc dĩ từ chối:
- Chúng ta thế nhưng là muốn đi giết Ma Hoàng
đôi mắt của Ngân Ma lập tức sáng lên:
- Tốtl
Ngô Tuấn:
nhìn biểu lộ rối rắm của Ngô Tuấn, Diêm Quân vội ho một tiếng, nhỏ giọng giải thích:
- Mặc dù người Ma Giới cũng sùng bái Ma Hoàng, nhưng ngẫu nhiên vẫn sinh ra mấy dị loại
Huyết Ma đột nhiên chen miệng nói:
- Phụ hoàng, huyết mạch của tên tiểu tử này không tệ, hẳn là hậu duệ của Thánh Cảnh nào đó, có thể nhận y làm chó săn
Ngô Tuấn phàn nàn:
- Đã có ngươi cùng với Vượng Tài
Huyết Ma: ...
Phụ hoàng! Vượng Tài sao có thể so với ta, liên chưa nghe nói qua chó có thể làm Thái Tử Ma Giới!
vào thời điểm Huyết Ma lòng tràn đầy buồn bực, đám người Ngô Tuấn đã rời khỏi phiên chợ, nhìn con đường hoang tàn vắng vẻ, Ngô Tuấn khẽ nhíu mày nói:
- Thế mà không có lập cửa ải, U Quân đang có ý nghĩ xấu gì?
Diêm Quân nghĩ nghĩ, nói:
- U Quân làm việc xưa nay cao thâm mạt trắc, ngay cả mệnh lệnh Ma Hoàng cũng chưa chắc đã nghe, phía trước không xa chính là hoàng thành, có lễ gã muốn chặn đường chúng ta ở nơi đó
thanh âm của Huyết Ma trở nên ngưng trọng, nói:
- Ta cảm thấy khí tức của Ma Khôi. Ma Khôi là khôi lỗi Thánh Cảnh không có tình cảm do Tu La chế tác ra, trước đây Tâm Ma bị gã truy sát chạy khắp Ma Giới, vô cùng khó chơi
Tâm Ma hừ lạnh một tiếng, mạnh miệng nói:
- Đó là gã cùng với Tu La, nếu không có Tu La điều khiển, ta có thể chiếm cứ thân thể Ma Khôi cho mình dùng
Ngô Tuấn đột nhiên ngưng tụ ánh mắt, nhìn về phía phương hướng hoàng thành, mặt lộ vẻ nghi ngờ nói:
- Khí tức Phật Tổ?
trong hoàng thành, đại tổng quản Dạ Ma mở ra bảo khố Ma Hoàng, nhìn qua Ma Khôi trước mặt, trên mặt lộ vẻ buồn rầu nói:
- Không biết rõ Ma Khôi có thể ngăn trở bọn người Ngô Tuấn hay không...
U Quân khá hứng thú nói:
- Ta còn là lân đầu tiên quan sát Ma Khôi ở khoảng cách gần như thế
nói xong liên muốn đưa tay đụng vào
trong một chớp mắt, thân thể Ma Khôi bỗng nhiên bắn ra một trận ánh vàng, trong nháy mắt đốt bị thương tay U Quân
U Quân biến sắc, cùng với Dạ Ma lui nhanh về phía sau, thấy Ma Khôi không có công kích, lúc này mới ổn định tâm thần, lộ vẻ sợ hãi nói:
- Thật là lợi hại! Có gã tương trợ, cho dù bọn người Ngô Tuấn công tới, chúng ta cũng không Sợ