Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 453: Hỗn Thế Ma Nguyên



Chương 453: Hỗn Thế Ma Nguyên

Chương 453: Hỗn Thế Ma Nguyên

Ngô Tuấn quay mặt lại, nghỉ ngờ hỏi:

- Sao ngươi lại tới đây, bá mẫu mang ngươi tới?

trước khi đi, Ngô Tuấn phó thác tiểu Mị Ma cho Triệu Lam, bây giờ tiểu Mị Ma đến, như vậy Triệu Lam cũng tới?

nếu Triệu Lam tới, Kinh Thành giao cho ai thủ vệ, Nhị hoàng tử?

tiểu Mị Ma nghe vậy, tức giận đến phồng má lên: - lão nữ nhân ghê tởm kia, một bữa cơm no cũng không cho ta ăn, hơn nữa còn là ăn cơm tập thể quân doanh! Ta đói không chịu được, liền tới tìm ngươi!

gương mặt Ngô Tuấn co lại, lập tức nghiêm nghị hỏi:

- Ngươi nói chứng bệnh gã mang tới là ngẫu nhiên?

tiểu Mị Ma thanh tỉnh từ bên trong tức giận, gật đầu nói:

- Ừm, nếu như gã có thể khống chế chủng loại tật bệnh, đoán chừng đã sớm cho Tu La một căn bệnh bất trị, tự mình đi làm Ma Hoàng, đây chính là Tu La nói

tiểu Mị Ma nhớ lại thời gian Tu La còn làm Ma Hoàng, Ngô Tuấn cũng hỏi không ra tin tức càng hữu dụng hơn, sau khi hỏi thăm, dùng Phượng Hoàng Chân Hỏa nhóm lửa một bình phương thuốc tổ truyền, theo gió phiêu tán đến các nơi Khe Long Sầu

tiểu Mị Ma ngửi mùi thơm lạ trong gió, tò mò hỏi:

- Ngươi đốt cái gì vậy?

Ngô Tuấn thu hồi bình thuốc, nói:

- Bách Bệnh Bất Xâm Tán, dùng loại thuốc này, vô luận bệnh nhân mắc bệnh gì, đều sẽ bị cưỡng ép biến thành một loại bệnh bất trị

thân thể tiểu Mị Ma chấn động, đột nhiên cảm thấy vị đại phu trước mặt này, giống như còn muốn đáng sợ hơn so với U Quân, khiếp sợ trừng lớn mắt con mắt nói:

- Sẽ... sẽ biến thành bệnh gì?

biểu lộ của Ngô Tuấn trở nên vô cùng ngưng trọng, trầm giọng nói:

- Bệnh phù chân!

sau khi ác chiến một lát, nhìn bọn người Trinh Nguyên Đế vẫn như cũ sinh long hoạt hổ, U Quân nhướng mày, phát hiện ra sự tình không đúng

trong lúc bỗng nhiên, gã ngửi thấy một mùi thảo dược kỳ lạ, gã nhìn vê phía sườn đồi nơi phát ra mùi, Ngô Tuấn đang lộ ra thần sắc bình tĩnh quan chiến

thần thông của gã bị Ngô Tuấn phá giải

Phát giác được tình thế không ổn, U Quân hối hả thôi động ma khí trong cơ thể, hóa thành vô số hư ảnh phá vây từ các nơi

năm người Trinh Nguyên Đế cùng với Trần phu tử liếc nhau, nhao nhao kéo căng tâm thần, phòng bị U Quân đào tẩu từ khu vực mỗi người bọn họ trấn giữ

Vương Trường Canh thấy đối phương muốn chạy trốn, long khiếu một tiếng, hóa thành chân thân trăm trượng, càn quét tất cả hư ảnh trong trận!

- Thật đáng tiếc, ngươi đã đoán sail

thanh âm của U Quân đột nhiên vang lên, thân hình thoáng hiện ở trước mặt Vương Trường Canh, ma khí trong tay ngưng tụ thành một đoàn u quang màu tím, mang theo uy thế hủy thiên diệt địa hướng nhấn xuống đầu rồng!

- Hỗn Thế Ma Nguyên!

trong lúc nguy cấp, Vương Trường Canh há mồm phun một cái, một viên Long Châu phun ra từ bên trong miệng, chính diện đón nhận chùm sáng khí tức bạo ngược kial

U quang cùng với Long Châu chính diện chạm vào nhau, bộc phát ra một tràng tiếng vang kịch liệt, trong nháy mắt đất nứt núi lở, năng lượng cường đại trùng kích vào, Vương Trường Canh hóa vê hình người, khóe miệng chảy máu bay ngược mà ra đồng thời, trong dư âm hai vị Thánh Cảnh toàn lực giao thủ đột nhiên vang lên tiếng vỡ vụn, năm người Trinh Nguyên Đế, Trân phu tử đồng thời bị đánh bay!

U Quân cũng không dễ chịu, thân thể bị Long Châu kích thương bốc lên một cỗ khói trắng, thân hình lại không dừng lại chút nào, thuận thế hướng vê phía Ngô Tuấn trên sườn núi

nhìn U Quân khí thế hung hung, Ngô Tuấn biến sắc, cao giọng quát:

- Phá Yêu Thần!

trong một cái chớp mắt tiếp theo, cự nhân người khoác cà sa bên trong Phật quang lại xuất hiện, đập một quyên về phía U Quân!

thân hình U Quân lóe lên, đột ngột biến mất ở giữa không trung, cự nhân một quyền vung vào không khí, thân thể dần dần trở nên trong suốt

Ngô Tuấn quay người muốn chạy, trong lúc bỗng nhiên, một toà trận pháp quỷ dị sáng lên ở dưới chân, Ngô Tuấn chỉ cảm thấy thân thể bị định trụ, không thể nhúc nhích chút nào, không gian trước mắt vặn vẹo kịch liệt một trận nụ cười trên mặt U Quân đã biến mất, ngược lại đổi thành thần sắc không cam lòng, đưa tay khoác lên đầu vai Ngô Tuấn, thanh âm có chút uể oải nói:

- Ta lần đầu tiên trong đời thua khó coi như vậy, trở về gặp Ma Hoàng, ta cũng không biết giải thích như thế nào

Ngô Tuấn lúc này đã nhận ra đó là truyền tống trận, lộ ra sắc mặt khó coi nói:

- Ngươi muốn truyền tống ta đi Ma Giới...

U Quân mỉm cười:

- Chẳng qua bắt được ngươi, cũng không phải là hoàn toàn không có thu hoạch

- Ngô Tuấn!

đúng lúc này, một đạo kiếm quang sáng chói sáng lên, Tần Nguyệt Nhi chợt hiện thân, hét lớn một tiếng, cùng với Diêm Quân cùng nhau phi tốc mà đến, trong chớp mắt đụng vào trong truyền tống trận

Tân Nguyệt Nhi súc thế mà đến đâm ra một kiếm, kiếm khí như lũ đâm về phía U Quân!

U Quân dùng hai đầu ngón tay kẹp lấy, nhẹ nhõm kẹp mũi kiếm, sau đó nhìn thấy ánh mắt kiên định của Diêm Quân, sắc mặt biến đổi trong nháy mắt: - Diễm Quân!