Ngô Tuấn không hiểu nghiêng đầu một chút, thử dò xét nói:
- Nhìn ra cái gì?
- Nhìn ra trên người của ta có tổn thương
Xích Chúc Quân đi thẳng vào vấn đề, tiếp tục nói:
- Ánh mắt của ngươi, một mực dò xét ở trên vết thương cũ của ta
trong lòng Ngô Tuấn cảm thấy nặng nề, đưa mắt nhìn Xích Chúc Quân, biết rõ giả ngu đối với nàng là vô dụng, lập tức thở phào một hơi, gật đầu nói:
- Đã nhìn ra, ngươi hẳn là bị thương không nhẹ
Xích Chúc Quân tháo bỏ áo giáp trên người, lộ ra một thân áo đỏ, lập tức cũng cởi áo đỏ, quay người đưa lưng về phía Ngô Tuấn:
- Hiện tại, nhìn ra cái gì?
Ngô Tuấn quan sát tỉ mỉ phía sau lưng Xích Chúc Quân, thấy phía sau lưng nàng mịn màng trắng nõn, giống như một mảnh ngọc bích trắng nõn, dáng người mảnh mai, bờ vai lộ ra một đường cong hoàn mỹ, chỉ là ở giữa cột sống, có một khối nhô lên, xương trắng lộ ra, trông rất đáng sợ
Ngô Tuấn chẩn đoán bệnh tình của nàng, không chút nghĩ ngợi nói:
- Rất trắng, hơn nữa còn lộ Xương...
mặt Xích Chúc Quân đỏ lên, mặc lại quần áo, xoay người lại, trong mắt chứa vẻ mong đợi nhìn về phía Ngô Tuấn:
- Ngươi là người đầu tiên có thể nhìn ra ám thương của ta, thương thế này của ta, ngươi có thể trị hết không?
Ngô Tuấn suy tư một phen, nói:
- Có một ít nắm chắc, trị liệu thương thế này của ngươi, bảy phần dựa vào dược thạch, ba phần dựa vào tĩnh dưỡng
Xích Chúc Quân nghe vậy, không khỏi lộ vẻ mặt vui mừng:
- Vậy là tốt rồi, hiện tại vừa vặn ngưng chiến cùng với Nhân tộc, có thể có thời gian trị liệu
Ngô Tuấn ừ một tiếng, lập tức có chút thổn thức nói:
- Chín mươi phần còn lại kia liên dựa vào thiên ý
Xích Chúc Quân:
Ngô Tuấn sở dĩ không có lòng tin đối với chữa khỏi thương thế của Xích Chúc Quân, là bởi vì hắn phát hiện ra, cấu tạo thân thể giữa Ma tộc cùng với Nhân tộc hơi có chút khác biệt
từ kinh mạch đến xương cốt đều phải nghiên cứu lại một lần nữa, công trình vĩ đại như thế, căn bản không phải là việc trong ngày một ngày hai
đương nhiên, nếu như có thể nghiên cứu triệt để, tìm được nhược điểm của Ma tộc cũng chưa biết chừng
bởi vậy, Ngô Tuấn yêu câu Ma tộc đưa về một phong thư tín báo tin bình an, liền trầm mê ở bên trong nghiên cứu đối với thân thể Ma tộc
ở một bên khác, Nguyên Mẫn cùng với Lý Xử áp tải lương thảo chạy đến Thiên Nam Quan, nghe nói Ngô Tuấn bị bắt, trên mặt lộ ra một trận cuồng hỉ:
- Ma tộc thế mà bắt Ngô Tuấn đi, đây không phải là tự tìm đường chết saol
lời còn chưa dứt, cái ót bỗng nhiên bị đập mạnh
Nguyên Mẫn kêu đau một tiếng, xoay mặt nhìn thấy Phụ hoàng của mình trầm mặt, lập tức thu liễm rất nhiều, nhỏ giọng thầm thì nói: - Vốn chính là vậy...
Nói xong, mắt sắc thấy được chữ viết của Ngô Tuấn trên bàn, không khỏi sững sờ, kinh ngạc nói:
- Chờ đã, bên trong phong thư này có tin tức mật ngữ của Đông Xưởng!
Trinh Nguyên Đế cầm thư tín lại nhìn vài lần, không nhìn ra môn đạo gì, duỗi tay đưa cho Nguyên Mẫn:
- Hắn nói cái gì?
Nguyên Mẫn tìm một chiếc bút lông, khoanh vài vòng trên tờ giấy, nói: - Đây là một loại mật ngữ kết hợp giữa đoán chữ cùng với giấu chữ, phiên dịch ra là... dưới cổ sáu tấc, trọng thương
Trinh Nguyên Đế hai mắt tỏa sáng, cười nói:
- tên tiểu tử Ngô Tuấn này, chính là có nhiều ý đồ xấu! Xác nhận được chỗ nhược điểm của Xích Chúc Quân, phần thắng của chúng ta lại lớn mấy phần!
Nguyên Mẫn lộ vẻ cổ quái nhìn về phía Phụ hoàng của mình:
- Rơi vào tay Ngô Tuấn, nàng còn có thể lên được chiến trường? tiếng cười của Trinh Nguyên Đế dừng lại, biểu hiện trên mặt không khỏi cứng đờ: "..."
nghịch tử này nói... giống như có chút đạo lý?
dưới hòa bình ngắn ngủi, là hai phe tính toán lẫn nhau
U Quân chờ đợi viện binh Ma Giới đến, Trinh Nguyên Đế thì là nhằm vào Xích Chúc Quân và U Quân khua chiêng gõ trống bố trí cạm bẫy
nửa tháng thời gian đảo mắt mà qua, Ngô Tuấn giống như không đếm xỉa đến ngoại giới, chuyên tâm nghiên cứu cấu tạo thân thể của Ma tộc, thăm dò sự khác biệt giữa bọn hắn và Nhân tộc
dưới sự thúc giục liên tục của Xích Chúc Quân, Ngô Tuấn không thể trì hoãn thêm nữa, bắt đầu trị liệu cho nàng
trên giường tơ, Xích Chúc Quân cởi áo nằm xuống giường, Ngô Tuấn đứng ở một bên với sắc mặt ngưng trọng, nói:
- Đối với thương thế của ngươi, ta chỉ có bảy thành nắm chắc, ngươi có chắc là muốn chữa trị ngay không? Nếu như đợi thêm vài ngày nữa, ta có thể tăng lên mấy phần tự tin
Xích Chúc Quân nghe vậy, trên mặt hiện ra một tia do dự, nói:
- Chờ đã, ngươi xác định dược thạch ngươi nói tới trước đó, chính là đồ vật ngươi cầm trong tay bây giờ?
nói xong, nhìn về phía cục đá nặng hơn mười cân trong tay Ngô Tuấn
còn mài nhọn!
Ngô Tuấn ước lượng cục đá trong tay, cảm thấy rất tiện tay, kiên nhẫn giải thích với nàng:
- À, đây không phải dược thạch, chính là một cục đá phổ thông. Sau khi cột sống của ngươi lệch chỗ, đã kết dính với máu thịt mới rồi, phải đập nát tất cả rôi nối lại