- Hừ, tên U Quân kia khiến cho ta rất không vừa mắt, ta ngược lại là có thể giúp các ngươi đối phó gã
Ngô Tuấn nới lỏng một hơi, nói:
- Đa tạ Thần Long đại nhân... ách, mãi nói chuyện, suýt nữa quên rắc giải dược!
nói xong ảo não vỗ ót một cái, rắc một chút gia vị lên thịt nướng
thân thể của Vương Trường Canh cứng đờ, trợn to hai mắt không thể tin được: "..."
thế mà thật sự có độc!
lạ nhìn đám người Tần Nguyệt Nhi bình tĩnh bên cạnh, cả người gã đều có chút rối rắm
chẳng lẽ những người này vào thời điểm mỗi lần ăn cơm, đều phải bốc lên nguy hiểm tính mạng?
Độc Thánh năm đó cũng không có không hợp thói thường như thết
đạt được hứa hẹn Vương Trường Canh xuất thủ đối phó với U Quân, Ngô Tuấn hoàn thành nhiệm vụ viên mãn, tâm tình thật tốt trở vê trong thành
dù sao, trong thành còn có mấy trăm thương binh đang trông mong chờ hắn trị liệu
hơn nửa tháng đi qua, binh sĩ Trấn Nam Quân chịu vết thương nhẹ cơ bản đã khỏi hẳn, chỉ còn lạ một chút binh sĩ trọng thương khó mà trị liệu, được an trí trong phủ thành chủ nguyên bản
Ngô Tuấn dẫn Niệm Nô cùng với hai vị đồ đệ tiến đến cửa chính, lập tức liên nghe được những tiếng rên rỉ đau đớn, trong không khí còn có mùi thối thoang thoảng
thấy tình hình này, Ngô Tuấn không khỏi nhíu mày, vẽ một tấm phù lục tịnh thể, dùng Phượng Hoàng Chân Hỏa dẫn đốt
theo một cơn gió nhẹ nổi lên, ngoại tà chỉ khí quanh quần bên trong sân nhỏ quét sạch sành sanh, không khí trở nên trong lành trở lại
Thái Y Lệnh Hoàng Tĩnh cũng bị phái tới tiền tuyến, lúc này đang ở trong phòng bệnh hướng dẫn quân y trị thương, phát giác được có cao thủ đến, không khỏi ngừng công việc trong tay
Ngô Tuấn dẫn hai đồ đệ đi vào cửa, nhìn thấy có người quen ở đây, hướng về đối phương chắp tay cười một tiếng, giới thiệu cho các đồ đệ:
- VỊ này là Thái Y Viện Thái Y Lệnh Hoàng Tĩnh, cùng Lý Mộ Hàn và ta, đồng xưng là ba Đại thần y thiên hại
giới thiệu xong xuôi, trong ánh mắt Tống Thái cùng với Diêm Quân nhìn Hoàng Tĩnh lập tức sinh ra biến hóa
dạng độc y giống như sư phụ này, trên đời này thế mà còn có hai người!
Hoàng Tĩnh nheo mắt, nhìn thượng phương bảo kiếm trong tay Ngô Tuấn, véo mũi chịu đựng tin đồn thất thiệt này, chắp tay nói:
- Ngô đại phu tới rất đúng lúc, có mấy vị binh sĩ thương thế quá nặng, cần cắt, còn xin Ngô đại phu châm cứu giảm đau cho bọn hắn
Ngô Tuấn quét mắt nhìn hàng giường bệnh phía trước, vết thương của hơn chục binh sĩ trọng thương đều đã thối rữa
có binh sĩ nghe được phải cắt chi, sắc mặt trở nên trắng bệch, trong ánh mắt tràn đầy sợ hãi, có người đã sớm hôn mê, hoàn toàn không biết gì cả đối với chuyện phát sinh ở ngoại giới
Ngô Tuấn tiến lên, lần lượt chẩn đoán một phen, nói:
- Không cần cắt, ở chỗ ta vẫn còn sót lại một số dược liệu để luyện chế Thất Thải Bổ Thiên Hoàn, ngược lại là có thể giúp bọn hắn khôi phục
nói xong, móc ra mấy cái bình, mấy hạt đan dược, liền bắt đầu điều phối
sau nửa canh giờ, Ngô Tuấn đã điều phối xong nước sinh xương tăng cơ, bảo Tống Thái mang tới mấy cái thùng nước, lần lượt nhỏ một giọt thuốc vào trong thùng
mọi người uống vào một bát nước, rất nhanh, vết thương của nhóm thương binh bắt đầu lành lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường
nhìn một màn thần kỳ trước mắt, trong lòng Hoàng Tĩnh chịu rung động lớn, tán thán nói:
- Thật sự là thân dược!
Ngô Tuấn nói:
- Miễn cưỡng có thể tính là thần dược, dù sao dược liệu dùng để luyện chế Thất Thải Bổ Thiên Hoàn đều là hiếm thấy trên đời. Chẳng qua thuốc này có tác dụng phụ, bọn hắn đại khái sẽ thỉnh thoảng động kinh một đoạn thời gian, mới có thể thích ứng với da thịt mới mọc
Hoàng Tĩnh sững sờ:
- độc tính của thuốc này kịch liệt như thế?
Ngô Tuấn bất mãn nhìn y một cái:
- Cái gì mà độc tính, tác dụng phụ mà thôi, phương thuốc các ngươi kê không có tác dụng phụ sao? thần sắc của Hoàng Tĩnh nghiêm lại:
- Ta có thể hướng tổ sư gia cam đoan, bên trong 120 y sư Thái Y Viện chúng ta, không có một ai kê phương thuốc có tác dụng phụ!
Ngô Tuấn ngẩn người, lập tức bất đắc dĩ lắc đầu:
- Thế mà đều không có tác dụng phụ, đồng dạng đều là đại phu, 120 người các ngươi cũng không khỏi quá không thích sống chung
Hoàng Tĩnh: ...
đâu mẹ nó đến tột cùng là ai không thích sống chung!
một lát sau, Ngô Tuấn lộ vẻ không cam lòng bị Hoàng Tĩnh đuổi ra khỏi phủ thành chủ, giận dữ nói:
- Tống Thái, A Vĩ, các ngươi sau này làm Thái Y Lệnh tuyệt đối đừng học vị Hoàng Tĩnh này! Ghét hiền ghen tài, bài trừ đối lập, Thái Y Viện giao vào trong tay loại người này, Đại Hạ sớm muộn cũng sẽ sụp đổi
Tống Thái cùng chung mối thù nói:
- Đúng đấy, lần trước Linh Chỉ ngàn năm bên trong y quán chúng ta sử dụng hết, ta đi Thái Y Viện yêu cầu, bọn hắn thế mà không chol