Ngô Tuấn đi đến trước xem xét, giật mình chỉ vào một tấm chân dung bên trái nói:
- Đây là Giác Ma Vương!
Tạ Ngọc Dung lộ ra sắc mặt nặng nề gật đầu, nói:
- Thanh niên nho sinh đi cùng với gã cũng hẳn là Ma tộc, căn cứ theo tiểu nhị khách điếm miêu tả, Giác Ma Vương tất cung tất kính đối với đối phương, đối phương giống như có thân phận rất cao Ngô Tuấn nhìn chân dung thanh niên nho sinh kia, thấy đối phương tướng mạo anh tuấn, có một đôi mắt đào hoa, giữa lông mày giống như cười mà không phải cười, rất dễ nhận ra
Sau khi nhớ kỹ bộ dáng của người này, Ngô Tuấn nhờ tiểu nhị dẫn hẳn tới phòng U Quân từng ở
mới vừa vào phòng, Ngô Tuấn liền cảm giác được một cỗ khí tức quỷ dị đánh tới, bước chân dừng lại, đưa tay ngăn cản Tạ Ngọc Dung cùng với Tần Nguyệt Nhi phía sau - Chớ vào, trong phòng này có một cỗ lệ khí. Khó trách nhiều người nhiễm bệnh như vậy, hoá ra bọn hắn là nhiễm lệ khí, dẫn phát ngũ hành trong cơ thể mất cân bằng, phóng đại những căn bệnh tiềm ẩn trong cơ thể
Tạ Ngọc Dung nhíu mày nói:
- Có thể giải quyết không?
Ngô Tuấn suy tư một lát, nói:
- Ta trở vê tìm Thần Long làm mưa, Thần Long thuộc mộc, chủ sinh cơ, hẳn là có thể hóa giải đi lệ khí này
Ngô Tuấn ừ một tiếng, mang theo Tần Nguyệt Nhi cùng nhau trở vê Nhân Tâm Đường
đi vào hậu viện, Ngô Tuấn nói rõ ngọn nguồn với Vương Trường Canh, sau khi hứa hẹn gia tăng Kim Sí Điêu đến hai mươi con, mới nói động gã xuất thủ tương trợ
rất nhanh, Ngô Tuấn bắc nồi sắt lớn ở hậu viện, cười mỉm nói với Vương Trường Canh:
- Thần Long đại nhân, tiến vào ngâm thuốc tắm. Ta thêm mấy vị thuốc trong nước, hấp thu dược lực, vào thời điểm ngươi làm mưa có thể thuận tiện bức bệnh dịch kia đi ra
Vương Trường Canh cảnh giác nói:
- Ngươi muốn thêm thuốc gì, sẽ không hạ độc chết ta chứ?
Ngô Tuấn phiền muộn nói:
- Đừng nói giỡn, ngươi thế nhưng là cường giả Thánh Cảnh, ta mà có bản lãnh này không đã sớm thành Y Thánh
Vương Trường Canh nhìn hắn chằm chằm một phen, cảm thấy đích thật là đạo lý này, nhẹ nhàng nhảy lên, hóa thành một đầu Thanh Long dài ba thước, nhảy vào nồi sắt nước sôi sùng sục
theo từng vị dược liệu gia nhập, nước trong nồi dân dần tỏa ra mùi thơm lạ
Vương Trường Canh thoải mái ngâm mình ở trong nước, hưởng thụ híp mắt lại:
- A, nồi nước tắm này của ngươi không tệ, hơi ấm làm cho ta có chút buôn ngủ... chờ đã, ngươi thêm hạt tiêu vào làm gì! Tân Nguyệt Nhi ngươi bị sao vậy, làm sao còn chảy nước miếng!
Vương Trường Canh hoảng sợ trừng to mắt, Ngô Tuấn thấy thế, vội vàng giải thích: - Thần Long đại nhân ngươi chớ có kinh hoảng, ta tuyệt đối không nghĩ tới hầm ngươi! Đây chỉ là trông giống hầm ngươi mà thôi!
- Lão tử tin ngươi mới lại
Vương Trường Canh hô to một tiếng, hóa thành một luồng ánh sáng xanh phóng lên tận trời, chui vào trong tâng mây
lập tức cuồng phong gào thét, mây đen dày đặc, tiếng sấm cuồn cuộn ẩn ẩn rung động ở bên trong mây đen
tiếp đó, giọt mưa lớn như hạt đậu như trút nước vấy xuống, trong nước mưa, còn mang theo mùi thơm lạ
mưa to ập đến bất chợt, những người bán hàng rong trên phố vội vã đóng cửa hàng, người đi đường vội tránh mưa, cả Kinh Thành bỗng trở nên hỗn loạn
U Quân đi ở trên đường nhướng mày, một cỗ ma khí tản ra, hình thành một quả cầu ở quanh thân, chắn nước mưa cách đó ba thước
Giác Ma Vương thấy U Quân dừng lại, không hiểu hỏi:
- U Quân đại nhân, ngươi sao thế? Có muốn tìm địa phương tránh mưa hay không? U Quân ngửa mặt lên nhìn về phía mây đen dày đặc trên bầu trời, híp mắt nói:
- Thật là khí tức khiến cho người ta chán ghét. Xem ra bọn hắn đã phát hiện ra ta, đi thôi, đi phương nam Thập Vạn Đại Sơn, chờ viện quân đến
tiếng nói rơi xuống đất, ma khí trên người U Quân bỗng nhiên bộc phát, cuốn lấy Giác Ma hóa thành một đạo ánh đỏ, biến mất ở trong Kinh Thành trong chớp mắt
cùng lúc đó, Vương Trường Canh trên trời hóa thành hình người, trở lại bên trong sân nhỏ, lộ ra sắc mặt nghiêm túc nói:
- Lại là một vị Thánh Cảnh, Ma Giới đến tột cùng có bao nhiêu cường giả Thánh Cảnh?
Ngô Tuấn lắc đầu:
- Không rõ ràng, chỉ có thể chờ đợi sau khi A Vĩ tỉnh lại rồi hỏi
một lát sau, sau cơn mưa trời lại sáng, phía đông đã phủ lên một cây câu vồng, rất nhanh biến mất ở trong ánh nắng chói chang
nước mưa bốc hơi, biến Kinh Thành thành một cái lò hơi khổng lồ oi bức
Ngô Tuấn làm xong kem ly, phân cho đám người bên trong Nhân Tâm Đường
Tân Nguyệt Nhi ăn liên tiếp ba ly, lạnh đến rùng mình, đưa tay cầm ly thứ tư
lúc này, Xương Bình tràn đầy uy nghi bằng qua đại đường, đi vào bên trong sân nhỏ, tán dương Ngô Tuấn:
- Lần này ngươi làm không tệ, phát cho ngươi mười lượng bạc ngoài định mức xem như ngợi khen