Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 431: tiểu Mị Ma



Chương 431: tiểu Mị Ma

Chương 431: tiểu Mị Ma

cùng lúc đó, ở một chỗ cách hai người không xa, Họa Thiên đầu đội mũ rộng vành cách mấy bàn nghe lén hai người nói chuyện, trong mắt cấp tốc hiện lên một vòng vẻ hưng phấn

từ sau khi gã sinh ra hiếu kì đối với Giác Ma Vương "Đa mưu túc trí", liên một mực đang âm thâm truy tung Giác Ma Vương

bây giờ nghe được hai người đối thoại, tâm tư lập tức liên hoạt động

từ đối thoại của bọn hắn nghe được, thực lực của vị U Quân này hẳn là viễn siêu Giác Ma Vương, trí tuệ xem ra cũng không thấp

chẳng qua Giác Ma Vương cũng không phải kẻ vớ vấn, rõ ràng là đang giả heo ăn hổ... phải biết gã thế nhưng là phản đồ tính toán Bằng Ma Vương, đã sớm âm thầm đầu nhập vào Ngô Tuấn!

không nghĩ tới bây giờ gã thế mà còn có thể được người Ma Giới tín nhiệm, phần kỹ năng diễn xuất này, so với kỹ năng diễn xuất ra vẻ đáng thương của gã ở trước mặt Thần Long còn muốn mạnh hơn mấy phần! lập tức gặp được hai nhân vật khiến cho gã cảm thấy hứng thú, không khỏi khiến gã mừng rỡ một trận

Họa Thiên kìm nén sự phấn khích, để lại một thỏi bạc trên bàn, bước xuống cầu thang với một nụ cười mong đợi

ở bên trong Huyễn Thải Các cách một con đường, Ngô Tuấn mang theo MỊ Ma, gặp được Thái Tử cùng với Lý Vô Song đã lâu không gặp

trong ánh mắt Lý Vô Song nhìn vê phía Ngô Tuấn, tràn đầy cảm xúc phức tạp

hiện tại nàng sở dĩ có thể ở cùng một chỗ với Thái Tử, Ngô Tuấn có công lao hàng đầu

thế nhưng mà, phụ thân của nàng Lý Mộ Thiền, xem như gián tiếp chết ở trong tay Ngô Tuấn, Lý gia cũng bởi vậy chia năm xẻ bảy, không còn vinh quang đệ nhất thế gia Đại Hạ

nhưng phụ thân của nàng đầu nhập vào Ma tộc cũng là sự thật không thể tranh luận, rất nhiều thế gia đệ tử cùng với người trong tam giáo tận mắt nhìn thấy

Thái Tử giống như nhìn ra sự xoắn xuýt trong nội tâm của nàng, nhẹ nhàng câm tay của nàng, hướng về Ngô Tuấn nói:

- Ngô đại phu, Xương Bình gần đây vẫn khoẻ chứ?

Ngô Tuấn ăn bánh quế, mặt lộ vẻ ghét bỏ nói:

- Nàng thì có gì không khoẻ, nàng giao tất cả sự tình công văn cho Tư Mã Nguyên cùng với Đoạn Kiếm Thanh, ngày thường liên chạy ra khỏi cung tìm ta ăn chực, trông rất nhàn nhã

Thái Tử thản nhiên cười:

- Vậy ta an tâm ròi, ta còn lo lắng nàng giống như Phụ hoàng cả ngày bị sự tình công văn quấn thân, bởi vậy vất vả lâu ngày thành tật

Ngô Tuấn nghe y nhắc đến Trinh Nguyên Đế, không khỏi hỏi:

- Cha ngươi đi đâu, vài ngày trước ông ta cùng với Bá Đao cùng nhau rời kinh, đến nay cũng chưa trở lại

Thái Tử khẽ gật đầu, thần sắc trở nên trịnh trọng:

- Phụ hoàng cùng với Bá Đao tiền bối đi Kim Hoa Huyện tìm Trân phu tử, hợp luyện một toà trận pháp. Năm đó năm người bọn họ chạy trốn từ trong tay Họa Thiên, trăm năm qua dốc hết tâm huyết, sáng chế một toà trận pháp đủ để giảo sát Thánh cảnh, bây giờ vừa vặn lấy ra đối phó với Ma tộc

Ngô Tuấn nghe vậy, không khỏi nhíu mày, nâng cằm lên nói:

- Lấy thân thể phàm nhân cường sát cường giả Thánh Cảnh, loại trận pháp này là phải bỏ ra đại giới thê thảm đau đớn...

Thái Tử ai thán một tiếng:

- Phụ hoàng kể từ thời điểm truyền vị, e rằng đã ôm tử chí

Ngô Tuấn suy nghĩ một lát, đột nhiên ngẩng mặt, lộ ra biểu lộ nghiêm túc an ủi Thái Tử nói:

- Đừng sợ, tình huống xấu nhất chỉ là chết mà thôi, đến thời điểm đó... ta thay các ngươi gánh vác tang lễ! Nhất định khiến cho lão nhân gia đi được nở mày nở mặt!

gương mặt của Thái Tử hung hăng co lại, trừng mắt nhìn Ngô Tuấn

Ngô Tuấn nhìn biểu lộ tức giận của Thái Tử, ý thức được mình nói lời đắc tội người, vội ho một tiếng, vội vàng bổ cứu nói:

- Phí tổn ta có thể giảm giá cho ngươi bảy thành! đờ đẫn một trận, trên mặt Thái Tử chợt nở nụ cười hiền lành, y vẫy tay kêu to:

- Người đâu, kéo hắn ra bên ngoài!

bị đuổi ra khỏi Huyễn Thải Các, Ngô Tuấn lộ vẻ bất đắc dĩ thở dài nói:

- Ta có lòng tốt giảm giá cho hắn, thế mà lại đuổi ta ra, thật sự là thời thế đổi thay, con người không như trước

tiểu Mi Ma nghiêng đầu nói:

- Là bởi vì chúng ta ăn bánh quế không trả tiên, trước đó chúng ta mua mứt quả, vào thời điểm trả tiền bọn họ rất vui vẻ, còn nói lần sau tiếp tục đến

Ngô Tuấn liếc nàng một cái, nói:

- Ăn phần của ngươi đi, đi tiệm may mua cho ngươi hai bộ y phục, qua hai ngày nữa, ngươi liền sẽ trở thành đại cô nương

tiểu Mị Ma có chút hưng phấn nói:

- Ta muốn mặc loại váy như của Niệm Nô tỷ tỷ kia, có thêu hoal

Ngô Tuấn không thèm để ý đến cô bé này, hỏi thăm tiệm may nhà ai có đồ sẵn, đi về phía con đường bên cạnh

quay lại, Ngô Tuấn nhìn thấy một đám người đang xếp hàng trước Hồi Xuân Đường, lộ ra dáng vẻ mặt ủ mày chau

nhìn kỹ, đám người này giống như đều bị bệnh, đồng thời chứng bệnh đều không tương đồng, chủ yếu là kể có tiền ăn mặc đẹp