cảm nhận được cỗ ý chí cường đại mà quen thuộc kia, sắc mặt của Vương Trường Canh đột biến, thấp giọng hô:
- Nho Thánh!
biểu lộ của Triệu Kiếm Bình cũng biến thành trang nghiêm, hướng về Ngô Tuấn hỏi:
- Ngô Tuấn, ngươi đang viết gì?
Ngô Tuấn vừa viết, vừa gặm ngón tay nói:
- Trân phu tử giao bài tập nghỉ hè, thiên hạ đại đồng thiên Tống Thái nghe vậy sững sờ, do dự nói:
- Sư phụ, bài tập nghỉ hè này ngươi cũng đã viết xong được mười mấy năm rồi
Ngô Tuấn sững sờ, lập tức kịp phản ứng, hưng phấn ném bút đi, vò trang giấy thành đoàn ném ra ngoài:
- Đúng thế, ta hiện tại đã là người lớn, không cần lại lo lắng bị Phu Tử đánh đòn!
nói xong, chạy ra sân nhỏ bắt dế với cặp mông trần
Xương Bình đưa tay lau đi vết mực trên mặt, không nhịn được phàn nàn nói:
- Đây là người lớn gì chứ
tiếng nói còn chưa rơi xuống đất, chợt phát hiện ra Hiệp Khôi cũng đi vào bên trong sân nhỏ, cùng với Ngô Tuấn cùng nhau ngồi xổm lắc bụi cỏ
Xương Bình: "..."
sáng hôm sau, Hiệp Khôi, người đấu dế thua cả đêm, thức lại từ trong ngồi thiên
ánh mắt quét về phía Mị Ma, thấy nàng đã bò lên đầu giường
trong lúc hoảng hốt, Hiệp Khôi phát hiện ra thân thể của nàng giống như lớn hơn một chút, nhìn kỹ, thấy nàng vậy mà biến thành bộ dáng hai ba tuổi, trong lòng lập tức trầm xuống
hỏng bét, thần thông của A Vĩ đang chậm rãi mất đi hiệu lực!
lại nhìn một chút Ngô Tuấn bên cạnh, phát hiện ra hắn cũng đã tỉnh lại, hơn nữa còn biến trở về tuổi tác ban đầu, lúc này mới nới lỏng một hơi, mừng rỡ hỏi:
- Hiên chất, ngươi đã khôi phục trí nhớ chưa?
Ngô Tuấn câm lấy cái yếm đã khô trên ghế, tiến lên buộc lên trên người MỊ Ma, ừm một tiếng nói: - Đã khôi phục, ta nói các ngươi thật là biết vung nôi, không xuống tay được đối với trẻ con, liên giao cho ta?
Hiệp Khôi vội ho một tiếng, nói:
- Trong chúng ta chỉ có ngươi biết Phong Ấn Thuật
Ngô Tuấn nhìn về hướng Mị Ma bộ dáng hai ba tuổi, thấy nàng trừng to mắt nhìn mình chằm chằm, trong mắt hiện ra sương mù, ngậm ngón tay một cách đáng thương, giống như đang đòi ăn, thở dài nói:
- Ài, đây chính là đứa bé... ta đã phong bế tu vi của nàng, chờ sau khi nàng khôi phục trí nhớ, lại triệt để phong ấn nàng
trên mặt Hiệp Khôi lộ ra mỉm cười, nói:
- Hiên chất quả nhiên là thầy thuốc nhân từ, chẳng qua hiền chất, trước khi ngươi cảm khái... có thể mặc quần trước hay không?
Ngô Tuấn sững sờ, cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới phát hiện ra trên người không một mảnh vải, trên giường bệnh cách đó không xa, Tần Nguyệt Nhi trợn tròn tròng mắt, miệng há hốc, đủ để nhét một quả trứng gà Triệu Kiếm Bình thì là lộ ra bộ dáng nữ lưu manh, đuôi lông mày nhướng cao, trong miệng huýt sáo
gương mặt của Niệm Nô đỏ bừng, đưa tay che kín... con mắt của Tân Nguyệt Nhi
liếc nhìn những người đang xem trong sảnh, vẻ mặt của Ngô Tuấn đông cứng lại, nhanh chóng quay người lại, như một cơn gió chạy về phía phòng ngủ của mình
sau một lát, trong phòng của Ngô Tuấn vang lên âm thanh gõ định định đương đương
lúc này, Ngô Tuấn đã mặc xong quần áo, đang ngồi xổm trên mặt đất loay hoay với một đống gỗ, như thể đang làm đồ đạc trong nhà
Hiệp Khôi liếc nhìn đống gỗ lộn xộn trên mặt đất, tò mò hỏi:
- Hiền chất, ngươi đang làm cái gì thế?
Ngô Tuấn dùng búa gõ vào gỗ, mặt không thay đổi nói:
- Hồi bá phụ, ta đang làm cỗ máy thời gian, loại có thể du hành xuyên thời gian khi mở ngăn kéo ra kia... Hiệp Khôi nhìn Ngô Tuấn trốn tránh hiện thực, không nhịn được phàn nàn nói:
- Trên đời làm sao có thể tồn tại loại đồ vật kia, nhanh đi làm cơm đi, tiểu ma nữ cũng đã đói bụng khóc rồi
Ngô Tuấn cúi đầu ậm ừ, đứng dậy đi vê phía phòng bếp
vào thời điểm đang nấu cơm, Vượng Tài ngậm Bằng Ma Vương rụng sạch lông, toàn thân trụi lủi chạy vào, há miệng thả Bằng Ma Vương xuống đất, nịnh nọt nói:
- Chủ nhân, ta đã bắt gà rán trở về! Ngô Tuấn thấy tọa ky dự định của mình thế mà vẫn chưa bị mất, tâm tình lập tức khá hơn, khích lệ nói:
- Làm tốt lắm, đợi chút nữa cho ngươi thêm đồ ăn!
Vượng Tài hưng phấn thè lưỡi, lập tức ngậm Bằng Ma Vương lên ra ngoài sân vui đùa
Bằng Ma Vương chạy trốn thất bại, treo ở trong miệng Vượng Tài đung đưa, trong mắt lộ ra một cỗ cảm xúc không thiết sống, mấy giọt nước mắt không tự chủ được rơi xuống
nghĩ đến Bằng Ma Vương gã dù sao cũng là một phương bá chủ Ma Giới, lại có một ngày sẽ luân lạc tới bị chó khi dễ
nếu như bị người Ma Giới biết rõ, e là sẽ sinh ra thanh danh sỉ nhục "Ma rơi Nhân giới bị chó bắt nạt"!
vào thời điểm bi thương đang chảy ngược dòng sông, một cô bé mặc yếm chạy ra, nhìn thấy Vượng Tài đong đưa cái đuôi chạy về phía mình, lập tức bị dọa đến khuôn mặt nhỏ biến sắc, hoảng sợ bắt đầu chạy vòng quanh sân