Vương Trường Canh nghe xong, lập tức tức giận đến mức cười thành tiếng:
- Ha ha, chỉ là một đầu Kim Sí Điêu, liền muốn để cho ta đi giết một vị cường giả Thánh Cảnh?
Ngô Tuấn hơi có chút xấu hổ:
- Như vậy thì đánh đuổi nàng ra khỏi đây được không?
Vương Trường Canh dừng một chút, trong mắt lóe lên một tỉa sáng đỏ:
- Được Trong khi nói chuyện, Hiệp Khôi bị một chưởng đánh lui, thân thể ầm một tiếng vang đụng thủng gian phòng của Ngô Tuấn
MỊ Ma cũng đã nhận ra khí tức Thân Long, không dám khinh địch, ma khí trên người bỗng nhiên bộc phát, tiên hạ thủ vi cường, đánh một chưởng vê phía ngực Vương Trường Canh
- Tà Ma Hỗn Thế!
Quanh người Vương Trường Canh dâng lên một đạo long ảnh, đưa tay nghênh tiếp lòng bàn tay Mị Ma đánh tới Song chưởng đụng vào nhau, Long khí cùng với ma khí đụng vào nhau, âm ầm vỡ ra, cả viện trong nháy mắt bị phá hủy hầu như không còn, chỉ còn lại một đống bừa bộn đổ nát thê lương,
Hiệp Khôi dùng lồng giam kiếm khí bảo vệ đám người sau lưng, thất hồn lạc phách lẩm bẩm nói:
- Lần này tiêu rồi, một chút tiền riêng ấy của ta, e rằng không đủ xây phòng ở mới...
Bụi mù tán đi, Vương Trường Canh cùng với Mị Ma giằng co trên sân luyện võ, Mị Ma vẫn như cũ tươi đẹp động lòng người
Vương Trường Canh giống như cũng bị chút tổn thương, phun ra một búng máu, hung hăng trừng mắt nhìn Ngô Tuấn núp ở phía sau:
- Tiếp tục đánh nữa, cái mạng già của ta cũng không còn! Mười đầu! Ta muốn mười đầu Kim Sí Điêu!
Ngô Tuấn bất đắc dĩ cười khổ một tiếng:
- Ta sẽ cố hết sức
Tiếng nói vừa dứt, Mị Ma quát một tiếng, đánh ra một chưởng về sau, tập kích Hiệp Khôi Vương Trường Canh phất tay đánh tan ma khí, hoảng sợ nói:
- Mau tránh ral
Hiệp Khôi vọt sang một bên theo bản năng, thình lình phát hiện ra Ngô Tuấn lộ ra sau lưng, lúc này mới kịp phản ứng, nghiêng người điểm một chỉ về phía MỊ Mal
Mị Ma nhếch miệng nở một nụ cười như ý, cứng rắn chịu một kiếm của Hiệp Khôi, khóe miệng trong lúc đổ máu, đưa tay chộp vào đầu vai Ngô Tuấn, cười duyên một tiếng nói:
- Khanh khách, đã bắt được ngươi! Vừa mới đắc ý trong nháy mắt, một luồng sáng trắng bao phủ thân thể hai người, một cỗ cảm giác quỷ dị trong nháy mắt đánh vào trong lòng MỊị Ma
Ở bên trong ánh mắt kinh ngạc của nàng, trên người Diêm Quân cách đó không xa cũng nổi lên ánh sáng trắng, xuôi hai tay, đôi mắt thâm thúy không vui không buồn nhìn chằm chằm con mắt của nàng
Trong lòng MỊ Ma lộp bộp một tiếng, trơ mắt nhìn thân thể của mình cùng với Ngô Tuấn dần dần thu nhỏ, hốt hoảng thất thanh nói: - Bà sa nhật nguyệt, điên đảo càn khôn! Ngươi là Diêm Quân!
Tiếng nói rơi xuống đất, Mi Ma lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được, phi tốc thoái hóa thành một đứa bé
Ngô Tuấn thì là thoái hóa đến bộ dáng trẻ con ba tuổi, quần áo rộng thùng thình khoác lên người, trên gương mặt non nớt mang theo vẻ bàng hoàng nồng đậm, nhìn xung quanh với đôi mắt đờ đẫn:
- Tình huống gì đây, sư phụ bảo ta ra ngoài mua một ít nước tương, làm sao lại chạy đến nơi này? - Ta đây là lại xuyên việt rồi?...