Quyền hành của Nữ Đế cực thịnh, cơ hồ vượt qua các đời Đế Vương, gần với mấy vị Nhân tộc Cộng Chủ thời điểm Viễn Cổ
Nhưng mà, trên bàn cơm phủ Hiệp Khôi, vị Thiên Bẩm Nữ Đế này lại đang tức giận nhảy dựng lên
- Trẫm là Hoàng Đế, các ngươi không thể đoạt đồ ăn với trẫm!
Nhìn Xương Bình mặt đỏ tới mang tai, Triệu Kiếm Bình cười lạnh một tiếng:
- Hồn quân! Trinh Nguyên Đế dùng hai tay gác ở trước mặt bát cơm, bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Xương Bình sắp tức nổ tung, lên tiếng nói:
- Ta còn là Thái Thượng Hoàng đây, không phải cũng ăn không đủ no
Xương Bình xì hơi trong nháy mắt, phồng má liếc nhìn đám người trên bàn:
- Đều là điêu dân...
Ngô Tuấn làm ảo thuật, từ trong tay áo móc ra một bát bột rễ dương xỉ, vừa hút, vừa cảm khái nói:
- Vị Bằng Ma Vương kia cũng không biết xảy ra chuyện gì, thế mà kéo theo thân thể bị trọng thương truy sát Giác Ma Vương bốn phía, người Ma Giới phát điên ngay cả người mình cũng đều giết, thật sự là đáng sợ
Diêm Quân ở một bên suýt nữa bị nghẹn cơm, ho khan vài tiếng, dùng ánh mắt cổ quái nhìn vê phía Ngô Tuấn, trong lòng tự nhủ đây còn không phải do ngươi hại!
Nghĩ đến sự tình chính mình trước đó bị Ma Giới xem như phản đồ, Diêm Quân liền thổn thức một trận
Chỉ chẳng qua vận khí của gã tốt được Ngô Tuấn thu lưu, biến thành phản đồ thật, loại khờ khạo như Giác Ma Vương, liền không có may mắn như gã
Diêm Quân vào thời điểm một bùng phàn nàn không có chỗ phát tiết, ngoài cửa lớn, một vị thiếu nữ dáng vóc nhỏ nhắn xinh xắn, cõng một bao quần áo như núi nhỏ đi đến
Đám người nhao nhao quay đầu sang, nhìn về phía thiếu nữ trên người mang theo yêu khí này
Ngô Tuấn dò xét nàng vài lần, nhận ra đây là thủ hạ thống lĩnh của Thất công chúa Yêu tộc, Ngạn Doanh
Ngạn Doanh bước nhanh đi tới, ném túi quần áo trên mặt đất, thở phào nói:
- Cuối cùng cũng tìm được ngươi, Thất công chúa bảo ta mang lễ vật đến cho ngươi
Ngô Tuấn đi đến trước mở bao quần áo ra, thấy bên trong tất cả đều là dược liệu trân quý, không khỏi lộ ra một khuôn mặt tươi cười:
- Sau khi trở về thay ta tạ ơn nàng
Ngạn Doanh ngồi xuống trên ghế, nói: - Ừm, biết rồi. Lần này ta đến, là phụ trách câu thông tin tức cùng với các ngươi, trước đó không lâu Khe Long Sầu xuất hiện một cái vòng xoáy, có người đi ra từ bên trong, không biết rõ có phải là Ma Tộc hay không
- Người đó có khuôn mặt lừa, dài, không sai biệt lắm so với người bên cạnh ngươi...
Ngạn Doanh nói, không khỏi lếc mắt nhìn Vương Trường Canh bên cạnh Ngô Tuấn, tiếp đó nói:
- Trên miệng người đó có hai sợi râu dài, cũng không sai biệt lắm so với người bên cạnh ngươi... chờ đãi
Tiếng nói im bặt mà dừng, thân thể của Ngạn Doanh run lên, trừng to mắt, kinh ngạc chỉ vê hướng Vương Trường Canh bên người Ngô Tuấn:
- Giống như chính là gã!
Trong khoảnh khắc, trong phòng trở nên lặng ngắt như tờ, mấy cỗ sát khí như có như không thoáng hiện
Vương Trường Canh mỉm cười, khá hứng thú nhìn về phía Ngạn Doanh chảy xuôi một tỉa huyết mạch của mình, nói: - Chớ khẩn trương, ta cũng không phải Ma Tộc gì
Ngô Tuấn câm một cái bình nhỏ trong tay, chuẩn bị thi triển Ma Phong Ba bất cứ lúc nào, vừa cảnh giác hỏi:
- Ngươi nói ngươi không phải Ma Tộc, vậy ngươi trả lời ta mấy vấn đề!
Vương Trường Canh có chút bất đắc dĩ nói:
- Hỏi đi
Ánh mắt của Ngô Tuấn bắt đầu trở nên sắc bén, hỏi:
- Trên người ngươi có bao nhiêu tiền? Vương Trường Canh hơi giật khóe mắt nói:
- Có chừng bảy, tám vạn, cái này có quan hệ gì với sự tình ta là Ma Tộc?
Ngô Tuấn không để ý đến, tiếp tục hỏi:
- Long cốt ở phía dưới Khe Long Sâu, có phải hay không bị ngươi câm?
Vương Trường Canh khẽ gật đầu, từ trong tay áo lấy ra một đốt long cốt có long khí vờn quanh, khí tức nồng đậm, hơn xa đốt cất giữ ở bên trong Hoàng Cung kia Tân Nguyệt Nhi nhìn thấy long cốt, không tự chủ được nuốt một ngụm nước bọt, làm cho Vương Trường Canh phiền muộn một trận
Ngô Tuấn nhìn chằm chằm long cốt xem xét vài lần, tiếp tục hỏi:
- Ngươi không phải Ma Tộc, vì sao lại đi ra từ Khe Long Sâu?
Vương Trường Canh thở dài một tiếng, nói:
- Ta chọc vào người không nên dây vào, bị khóa ở phía dưới Khe Long Sầu
Ngô Tuấn khẽ gật đầu, giống như tin đối phương vậy:
- Hoá ra là như vậy, ta có một biện pháp, có thể phân biệt ra được ngươi đến tột cùng có phải Ma Tộc hay không
Nói xong đưa tay phải ra, một cây kim châm xuất hiện ở trên tay
- Ngươi để cho ta đâm hai châm, chỉ cần trong cơ thể ngươi có ma khí, ta nhất định có thể cảm ứng được, hơn nữa thu phí rất rẻ, chỉ lấy của ngươi bảy, tám vạn!
Vương Trường Canh nhìn Thiên Tuyệt Châm trong tay Ngô Tuấn, cảm giác được một cỗ khí lạnh bay thẳng lên đỉnh đầu, hít vào một ngụm khí lạnh, quay người chạy ra phía ngoài: