Trong sát na, một bàn tay lớn bắt lấy roi, Thanh Long Tôn Giả ngăn ở trước người hai người Ngô Tuấn, miệng tụng phật hiệu nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ tạm thời bớt giận, ở đây bây giờ có rất nhiều người, chớ làm tổn thương người vô tội
Nhị hoàng tử nhìn kỹ Thanh Long Tôn Giả vài lần, thu hồi roi, hung dữ trừng mắt nhìn về phía Nguyên Mẫn:
- Về sau lại thu thập ngươi Nguyên Mẫn chậc một tiếng, lắc đầu nói:
- Thật sự không biết đùa
Ngô Tuấn im lặng nhìn y một cái, không nhịn được phàn nàn nói:
- Về sau giữa trưa ngươi đừng tận lực đi ra ngoài, bởi vì sớm muộn gì ngươi cũng sẽ bị đánh chết. Bằng không ngươi để một ít bạc ở chỗ ta, tránh cho về sau không có ai nhặt xác cho ngươi
Nguyên Mẫn trợn mắt trừng một cái, nói:
- Chưa nghe nói qua tai họa di ngàn năm sao, ta tối thiểu còn có thể sống thêm hơn 900 năm
Lúc này, một vị thái giám vội vàng đi tới, dẫn đám người Ngô Tuấn đi tới ngự hoa viên dự yến hội
Xương Bình đi cùng với mấy vị quan viên, đi tới ghế cao ngồi xuống, bưng ly rượu lên nói:
- Các vị không ngại cực khổ đi đến từ Tây Vực, cùng nhau đối kháng ma kiếp với Đại Hạ chúng ta, trẫm thay trăm họ thiên hạ cảm tạ chư vị!
- Ở đây chuẩn bị chút rượu nhạt, là bày tiệc mời khách chư vịl Thanh Long Tôn Giả nâng chung trà lên nói:
- Đa tạ lời hay ý đẹp của bệ hạ, tăng nhân Bát Giới Tự chúng ta không thể uống rượu, liền lấy trà thay rượu
Một thanh niên thư sinh cười nói:
- Tây Bình Quốc chúng ta ngược lại là không có quy củ này, đa tạ bệ hạ
Ngô Tuấn nhìn về phía thư sinh kia, cảm thấy đối phương có chút quen mặt, cẩn thận suy nghĩ một chút, nhớ tới đối phương giống như là Hồng Thần Thiên Mệnh Giáo Lại nhìn mấy người bên cạnh đối phương, cơ hồ đều là giáo đồ Thiên Mệnh Giáo bị hắn đuổi xuống Thiên Tiệm Sơn, lập tức cả người đều không khoẻ
Nhìn thấy sắc mặt của Ngô Tuấn có chút cổ quái, Xương Bình nói:
- Vì để dễ dàng liên lạc, trẫm cố ý xếp đặt liên lạc ti, do Tam hoàng tử Nguyên Mẫn phụ trách, Ngô Tuấn làm chủ bộ, chư vị có việc cứ việc phân phó hai người bọn họ
Sắc mặt của mọi người tại đây đồng loạt biến đổi, nhao nhao cúi đầu, miệng nói không dám Xương Bình thấy người tới từ Tây Vực khiêm tốn như thế, còn muốn cung kính hơn so với đối đãi với nàng và phụ hoàng, trong lòng không khỏi sinh ra một cỗ cảm giác bản thân thiên mệnh sở quy, nhiệt tình chiêu đãi bọn hẳn
Sau khi uống ba chén rượu và nếm năm món ăn, Xương Bình nói với tâm trạng vui vẻ:
- Căn cứ vào tình báo đạt được trước mắt, kết giới giữa Ma Giới cùng với nhân gian, hẳn là ở Khe Long Sầu phía bắc Thập Vạn Đại Sơn. Chẳng qua cũng không thể loại trừ một ít Ma Tộc giáng lâm ở các địa điểm khác, trước đó có một vị Giác Ma Vương, chính là thi triển trận pháp truyền tống tại Đại Tuyết Sơn, truyền tống nhục thân của Ma Hoàng tới
- Trẫm đã phái người đi liên hệ Yêu tộc, bố trí cụ thể, còn phải đợi bọn hắn dò xét Khe Long Sầu lại làm an bài
- Thời gian đã không còn sớm, trẫm đã sắp xếp xong xuôi xe ngựa, cung tiễn chư vị trở về an giấc
Bọn người Hồng Thần cùng với Thanh Long Tôn Giả đứng dậy, thi lễ cáo từ, ở dưới sự dẫn dắt của thái giám đi ra ngự hoa viên, yến hội lập tức trở nên quạnh quẽ, chỉ còn lại có Nhị hoàng tử, Nguyên Mẫn cùng với Ngô Tuấn
Xương Bình khinh bỉ nhìn Ngô Tuấn chạy đi đóng gói đồ ăn thừa, nói:
- Trung thực ngôi xuống, không ai giành với ngươi
Ngô Tuấn ừ một tiếng, trên tay cũng không có ngừng, vừa hô:
- Nguyên Mẫn ngươi qua đây hỗ trợ, đi tìm mấy cái túi lớn, ta nuôi hai đầu Tuyết Sơn Cự Lang đặc biệt ăn nhiều ở Tây Sơn, đều đã sắp ăn chết ta
Nguyên Mẫn ánh mắt sáng lên:
- Ta còn chưa có gặp qua Tuyết Sơn Cự Lang, đợi chút nữa dẫn ta đi nhìn!
Xương Bình bất đắc dĩ nâng trán, tiếp tục nói:
- Hai người các ngươi nhớ kỹ chiếu cố tốt những người Tây Vực này, đừng bạc đãi bọn hẳn. Vị Hồng Thần là, là thừa tướng Tây Bình Quốc, ưa thích...
Ngô Tuấn nói:
- Y ưa thích đọc « Xuân Thu » vào ban đêm, ta biết rõ, y trước kia là bộ hạ cũ của ta
Xương Bình sửng sốt một cái, nói:
- Bộ hạ cũ của ngươi? Các ngươi quen biết liền dễ làm, còn có vị Thanh Long Tôn Giả kia, y là thủ tọa Giới Luật viện Bát Giới Tự, cũng phải phá lệ chiếu cố
Ngô Tuấn đổ một đĩa thịt heo nướng vào trong túi, nói:
- Thanh Long La Hán, y ưa thích xăm hình, ta còn từng xăm vài hình vẽ cho y, u cũng là bộ hạ cũ của ta
Xương Bình ngạc nhiên một lát, lòng tràn đầy hoài nghi nhìn vê phía Ngô Tuấn:
- Phục Hổ Tôn Giả thì sao, y cũng không phải là bộ hạ cũ của ngươi đó chứ?
Ngô Tuấn ồ một tiếng, nói:
- Y không phải, ta không có ấn tượng đối với u
Sắc mặt của Xương Bình hơi dễ nhìn một chút, cảm giác sự tình có trùng hợp, Ngô Tuấn cũng từng ởi Tây Vực, việc này còn không đến mức quá ly kỳ, sau đó liên nghe Ngô Tuấn tiếp tục nói:
- Ngoại trừ vị Phục Hổ Tôn Giả kia, tới đều là bộ hạ cũ của ta Xương Bình: ”...” Ngươi đang lừa gạt trẻ con saol