Trong khi nói chuyện, vị Đại Phật cao mười trượng giữa thiên địa này đột nhiên biến mất, Lý Mộ Thiền lộ ra khuôn mặt đờ đẫn, cầm long cốt chậm rãi rơi xuống từ không trung, lộ ra bộ dáng hoài nghi nhân sinh
Lập tức, kiếp vân trên trời ghét bỏ, hạ xuống một sợi Tử Điện nhỏ bé như tơ, đôm đốp một tiếng đập vào đỉnh đầu Lý Mộ Thiền!
Lý Mộ Thiền mặt như than cốc phun ra một ngụm máu tươi, nhìn mười tám viên Xá Lợi Tử bị thiên kiếp phế bỏ rơi trên mặt đất kia, không khỏi nổi giận gầm lên một tiếng:
- Ngô Tuấn, ngươi mẹ nó chơi tai
Sau đó ngửa mặt ngã xuống về phía sau
Ngô Tuấn dắt lấy Diêm Quân tiến vào thành, lưu lại một đám hòa thượng, nhìn mười tám viên Xá Lợi Tử phế bỏ trên mặt đất quay mặt nhìn nhau
Một thanh niên hòa thượng mặt như giấy trắng, tràn đầy tuyệt vọng lầm bẩm nói: - Xong... xong rồi, truyền thừa vạn năm của Tiểu Lôi Âm Tự chúng ta, liên hôi phi yên diệt như vậy...
Lão phương trượng đầu đội ngũ phật quan trấn định hơn rất nhiều so với các hoà thượng khác, mắt nhìn Lý Mộ Thiền ngất đi, nói:
- Cũng chưa hẳn, còn có một tia hi vọng cuối cùng
Thanh niên hòa thượng nhíu mày lại, không hiểu nhìn về phía lão phương trượng
Lão phương trượng nhìn qua phương hướng Ngô Tuấn biến mất, miệng tụng một tiếng phật hiệu:
- A Di Đà Phật, ngã phật từ bị, đã sớm chỉ rõ con đường cho Tiểu Lôi Âm Tự chúng ta
Lý Mộ Thiền xung kích Thánh Cảnh thất bại, bản thân bị trọng thương không nói, về sau tu vi e rằng không thể tiến bước
Nhưng mà, vào thời điểm gã vừa mới xung kích Thánh Cảnh, Long khí ẩn hiện trên thân Ngô Tuấn, hoà lẫn cùng với long cốt, một màn kia tất cả đều bị lão thu vào trong mắt
Nếu có thể độ hóa Ngô Tuấn, để hắn tu luyện « Long Phật Diệt Tội Chân Ngôn » Long Phật lưu lại, ngày sau chưa chắc đã không có hi vọng lực áp ba đại thánh địa Phật Môn
Nếu như lại có thể tìm về Long Phật Xá Lợi mất đi
Lão phương trượng chậm rãi thu hồi ánh mắt thâm thúy, không để ý tới Lý Mộ Thiền trọng thương, bước nhanh chân đi vào trong thành, nói:
- Chuẩn bị một tấm bái thiếp cho Hiệp Khôi, vì hương hỏa truyền thừa của chùa ta, lão nạp liên buông tha tấm mặt mo này
Cùng lúc đó, Ngô Tuấn cưỡi lừa Chiêu Tài, nhất ky tuyệt trân trở vê phủ Hiệp Khôi Tiến đến cửa chính, Ngô Tuấn thở phào một hơi, đập một bàn tay vào trên ót Diễm Quân, giận gã không cố gắng quát lớn:
- Lân sau thông minh cơ linh một chút, không phải đã sớm nói với ngươi sao, có việc liền đốt pháo!
Diêm Quân buồn bực nhìn Ngô Tuấn, nghĩ đến quả pháo hoa ngộ nghĩnh hình "đầu chó mặt xệ", thật sự là không muốn thừa nhận mình có thứ đồ vật này
Ngô Tuấn nhìn gã thở dài, đưa gã xuống lừa, cùng nhau đi về phía đại sảnh Bên trong đại sảnh, một vị nữ tử mặc áo bào màu vàng ngôi ở phía trên, rõ ràng là Nữ Đế Thiên Bẩm mới đăng cơi
Ngô Tuấn nhìn thấy Xương Bình, không khỏi hơi sững sờ:
- Ngươi tới nơi này làm cái gì?
Xương Bình duy trì uy nghiêm Hoàng Đế, nhàn nhạt nghiêng mắt nhìn Ngô Tuấn, nói:
- Ngươi cứ nói đi, ngươi trộm long cốt của trẫm, còn hỏi trẫm tới làm cái gì? Việc này không giống phong cách của ngươi, mau khai đi, chủ sử sau màn là ai? Tân Nguyệt Nhi ở một bên hít vào một hơi thật sâu, lộ vẻ chấn kinh nói:
- Ai nấu phân ở sau màn, thứ này cũng dám ăn! ?
Xương Bình: ...
Ngay sau đó, Tân Nguyệt Nhi cảm thấy đầu mình bị người đánh một cái, ai u một tiếng, bắt đầu nghi ngờ nhìn đông tây
Ngô Tuấn ngạc nhiên một lát, không nghĩ tới sự tình nhanh như vậy liên bại lộ, trộm liếc mắt nhìn Xương Bình, nghiêm mặt nói:
- Long cốt ở chỗ của Lý Mộ Thiền, chẳng qua ngươi đừng lo lắng, long cốt đã phế đi, hơn nữa phần lớn Long khí đều ở trên người ta, ta sẽ tranh thủ tìm đồ vật, rót Long khí vào trả lại cho ngươi
Xương Bình khẽ vuốt cằm, tiếp đó hỏi:
- Lý Mộ Thiền thế nào rồi?
Ngô Tuấn hồi tưởng lại ánh nhìn cuối cùng của Lý Mộ Thiền kia, nói:
- Vẫn khoẻ, tính mệnh không lo, chẳng qua tối thiểu phải tĩnh dưỡng hai ba năm mới có thể khôi phục, tu vi có khả năng cũng sẽ rút lui Xương Bình như trút được gánh nặng phun ra một hơi, hướng về Ngô Tuấn nói:
- Đi chuẩn bị ngự thiện đi, trẫm hôm nay muốn thể nghiệm tâm tình của mọi người, chia vui cùng với mọi người
Lúc này, Tần Nguyệt Nhi rốt cục cũng tỉnh táo lại, trợn mắt nói:
- Ngươi hẳn là tới ăn cơml
Xương Bình nhìn Tân Nguyệt Nhi muốn đuổi người, lại nhìn Ngô Tuấn quay mặt sang chỗ khác không nói lời nào, trong lòng tức giận một trận Trước kia chưa có làm Hoàng Đế, ăn cơm phải nhìn sắc mặt của Tần Nguyệt Nhi, hiện tại làm Hoàng Đế, ăn cơm còn phải xem sắc mặt của Tần Nguyệt Nhị, như vậy làm Hoàng Đế chẳng phải là làm không!
- Trấẫm chính là Cửu Ngũ Chí Tôn, toàn thiên hạ đều là của trẫm, ăn cơm nhà các ngươi thì lại như thế nào!