Chẳng qua ở dưới cái nhìn của nàng, cái tên hiệu này thật sự là quá vũ nhục thùng cơm, thùng cơm cũng không có án được nhiều bằng cháu của nàng
Khi nhớ lại quá khứ, tay của nàng không tự chủ được bắt đầu chuyển động, thừa dịp hai mẹ con còn chưa ngồi xuống, chất bát trước mặt mình thành một ngọn núi nhỏ
Trên mặt hai mẹ con đồng thời biến sắc, như một cơn gió vào chỗ ngồi, bắt đầu ăn như gió cuốn mây tan
Niệm Nô ở một bên nhìn trợn mắt hốc mồm, đờ đẫn cầm đũa, đợi đến khi kịp phản ứng thì tất cả đĩa trên bàn đã cạn sạch đáy
Tống Thái ôm bát cơm, bình tĩnh nói:
- Ăn cơm ở chỗ này chính là như vậy, chậm tay liên phải chịu đói
Diêm Quân tán đồng khẽ gật đầu, nói bổ sung:
- Trừ phi ngươi trả tiền ăn riêng
Nói xong, bất động thanh sắc nhìn Triệu Kiếm Bình một chút Nữ nhân này thế mà có thể ăn no ở trên bàn cơm này, tuyệt đối là không đơn giản
Lúc này, Tân Nguyệt Nhi ăn no bụng tám thành nhấp một ngụm trà, hướng về Ngô Tuấn phàn nàn nói:
- Trong nhà nhiều thêm hai miệng ăn, đồ ăn cũng phải nhiều gấp hai mới được
Ngô Tuấn hít vào một hơi thật sâu, không nhịn được phàn nàn nói:
- Ai dạy số học cho ngươi, ngươi nói cho ta, ta cam đoan không đi đánh chết hắn Tân Nguyệt Nhi nghe xong liên biết rõ không phải đùa, đổi đề tài, nói:
- Cự Long phía trên trời Hoàng Cung hôm nay là xảy ra chuyện gì, ngươi làm ra?
Ngô Tuấn giật mình nhìn về phía Tân Nguyệt Nhi, không nghĩ tới trực giác của nàng cư nhiên chuẩn xác như thế!
Tân Nguyệt Nhi nói tiếp:
- Ngươi trước kia không phải đã từng làm, cái gì Long Vương kia?
Ngô Tuấn hiểu nàng nói cái gì, là sự tình tự mình dùng Ảnh Thần Thuật triệu hoán Long Vương, có chút buông lỏng một hơi, nói:
- Không kém bao nhiêu đâu, qua hai ngày nữa sẽ nói cho ngươi
Nói xong đứng dậy trở về trong phòng, tiếp tục bắt đầu nghiên cứu làm sao trả Long khí về long cốt
Vừa nghiên cứu một chút đã đến đêm khuya, ngày hôm sau khi Ngô Tuấn tỉnh dậy, sắc trời đã sáng rõ
Bên trong sân nhỏ truyền đến một trận thanh âm quyên cước va chạm, mở cửa xem xét, hoá ra là Tống Thái đang luận bàn cùng với Triệu Lam
Chuẩn xác mà nói, là Triệu Lam bắt Tống Thái đánh cho tê người
Trên đầu Tống Thái sưng lên một cục u, dựa vào thân pháp quỷ dị, tránh né quyền cước của Triệu Lam, sắc mặt kiên nghị, giống như còn đang tìm kiếm võ đạo chân ý của mình
Ngô Tuấn khẽ lắc đầu, hướng về Hiệp Khôi hỏi:
- Bá phụ, trông thấy A Vĩ không?
Hiệp Khôi không ngừng bửa củi, nói:
- Trở về y quán cầm dược liệu, nói là muốn luyện chế cái gì Cố Bản Đan
Ngô Tuấn có chút bĩu môi, trong lòng tự nhủ tiểu đồ đệ này của chính mình cái gì cũng đều tốt, chính là không thích ăn đan dược mình luyện chế, chẳng lẽ mình còn có thể hại gã sao?
Đang muốn oán trách vài câu, đột nhiên, một nam hài tay câm mứt quả xuất hiện ở cửa ra vào
Mắt nhìn Triệu Lam cùng với Tống Thái đánh nhau kịch liệt bên trong sân nhỏ, tiểu nam hài sợ hãi rụt cổ một cái, lắp bắp nói:
- Có người... có người để cho ta tới nơi này đưa tin...
Hiệp Khôi buông xuống lưỡi rìu đi tới, hỏi:
- Tiểu đệ đệ, ai bảo ngươi đưa tin?
Tiểu nam hài dừng một lát, nói:
- Một vị đại tỷ tỷ xinh đẹp
Hiệp Khôi tiếp nhận phong thư, mở ra xem xét, sắc mặt không khỏi biến đổi, hướng về Ngô Tuấn nói:
- A Vĩ bị người bắt đi, bảo ngươi cầm long cốt đi đổi!
Người trong viện đều sững sờ
Tống Thái bứt ra từ sân luyện võ thối lui đến bên người Hiệp Khôi, lo lắng nói:
- Ai bắt!
Hiệp Khôi nhìn giấy viết thư lắc đầu:
- Trên thư không có lưu tên, cũng không nói đi nơi nào đổi, chỉ nói để một mình Ngô Tuấn cầm long cốt đi trao đổi, nếu không liên giết con tin
Ngô Tuấn bước nhanh đi tới gần, mắt nhìn tấm giấy viết thư kia, lông mày không khỏi nhíu lại:
- Người này làm sao biết rõ ta có long cốt?
Triệu Lam lộ ra sắc mặt cổ quái nói:
- Ngươi đã trộm long cốt ra rồi?
Ngô Tuấn vô tội ừ một tiếng:
- Cơ duyên xảo hợp, ta cũng không phải cố ý, lúc đầu muốn nghiên cứu hai ngày lại trả trở về, hiện tại xem ra, e rằng phải mượn thêm mấy ngày
Triệu Lam lườm hắn một cái, nói:
- Cứu người quan trọng, mau đi tìm xem A Vĩ bị trói ở nơi nào
Ngô Tuấn suy tư nói:
- Mục tiêu của người này là long cốt, nhất định còn sẽ đưa tới phong thư thứ hai
Sắc mặt của Triệu Kiếm Bình trong phòng cũng biến thành vô cùng quái dị, cách cửa sổ nhìn vê phía trong nội viện, trong lòng lộn xôn một trận
Là nàng nghe lầm, hay là thế giới này biến hóa quá nhanh
Bọn cướp này, bắt cóc một vị ngụy cường giả Thánh Cảnh?
Đến tột cùng là ai cho đối phương dũng khí! Đây đại khái là trò đùa thái quá nhất mà nàng từng nghe trong đời
Bên trong sân nhỏ này có nhiều người như vậy, bắt ai không tốt, hết lần này tới lần khác bắt người mạnh nhất