Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 394: Điệu hổ ly sơn



Chương 394: Điệu hổ ly sơn

Chương 394: Điệu hổ ly

sơn

- Lý gia chủ, an tâm chớ vội...

Ngô Tuấn đè ép tay, tiếp tục nói:

- Ngươi ủng hộ Thái Tử, đơn giản là muốn lấy được long cốt, kỳ thật chỉ cần ngươi có thể đổi trận doanh, ủng hộ Xương Bình Công Chúa, chúng ta cũng sẽ có thể hợp tác

Thân hình Lý Mộ Thiền trì trệ, lập tức ngồi trở lại, nửa tin nửa ngờ nhìn về phía Ngô Tuấn, nói:

- Các ngươi chịu đưa long cốt cho ta?

Ngô Tuấn mỉm cười:

- Ta giỡn ngươi đó!

Lý Mộ Thiền: ....

Về sau nếu không xé nát ngươi, Lý Mộ Thiền ta coi như sống uống!

Lý Mộ Thiền cảm thấy mình sắp tức đến bể phổi rồi, mặc niệm vài câu kinh văn, thoáng bình phục cơn tức một chút, nhìn chằm chằm Ngô Tuấn nói:

- Ngươi không gọi ta tới đây chỉ để chọc giận ta, đúng không?

Ngô Tuấn cười ha ha, nói: - Dĩ nhiên không phải, ta gọi ngươi tới là vì điệu hổ ly sơn, không nghĩ tới ngươi thế mà lại còn mắc lừa lần thứ hai, ngươi ngu xuẩn như thế, đến tột cùng là làm sao lên làm gia chủ?

Lý Mộ Thiền không hề bị lay động, bày ra bộ dáng trí tuệ vững vàng, phát ra âm thanh lạnh lùng nói:

- Xem ra các ngươi là muốn động thủ đối với Thái Tử, có sự tình lần trước, ngươi cho rằng ta sẽ không có phòng bị sao?

Ngô Tuấn nhìn Lý Mộ Thiền một lát, bỗng nhiên nói:

- Lý gia chủ, ngươi cảm thấy Xương Bình Công Chúa muốn làm Hoàng Đế, sẽ cần được ai ủng hộ?

Lý Mộ Thiền nhìn thấy biểu lộ cười mỉm của Ngô Tuấn, không khỏi sinh lòng cảnh giác, suy nghĩ phi tốc chuyển động, nói:

- Đại thần trong triều tuyệt đại đa số là Đảng Thái Tử, muốn xúi giục bọn hắn không phải là một sớm một chiều có thể làm được, còn có Cấm Vệ Quân, Cấm Vệ Quân chỉ nghe mệnh bệ hạ, cũng không phải bọn hắn...

- Chẳng lẽ là Hoàng Tộc cùng với huân quý!

Sắc mặt của Lý Mộ Thiền trở nên dị thường khó coi

Đối với tranh đoạt hoàng vị, tôn thất Hoàng Tộc cực kỳ cẩn thận, trước đó gã cùng với Thái Tử nhiều lần lôi kéo, cũng không có mấy vị Vương Hầu có phân lượng lựa chọn đứng đội

Nếu như bị Xương Bình Công Chúa vượt lên trước lôi kéo bọn hắn, tình cảnh của Thái Tử không thể nghi ngờ sẽ trở nên càng thêm gian nan!

Cùng lúc đó, đèn đuốc bên trong phủ công chúa sáng trưng, bọn người An Lăng Quận Vương cùng với Quảng An Quận Vương chia ra ngồi hai bên, loan ca phượng vũ, cổ nhạc cùng vang lên

Xương Bình ngồi ở giữa, ăn mặc như nam tử, phảng phất như khoe khoang, cố tình để lộ vầng trán nhẫn nhụi đã mất đi dấu ấn đỏ, sau khi nâng cốc, cười nói với Quảng An Quận Vương:

- Quảng An Vương thúc có nhã hào là Hữu Cầm Sỉ, Vương thúc cảm thấy vị Cầm Sư trong phủ Xương Bình này hôm nay như thế nào?

Quảng An Quận Vương trông hơn bốn mươi tuổi, mặt trắng để râu quai nón, một ăn mặc như một học giả, vuốt vuốt sợi râu, nói:

- Khúc này uyển chuyển du dương, như oán như mộ, như khóc như tố, kỹ nghệ của Cầm Sư sự cao siêu, bản vương bình sinh ít thấy

Xương Bình mỉm cười, phủi tay

Tiếng đàn dừng lại, Tôn Vô Yếm ôm đàn từ phía sau bức rèm che đi ra, lộ vẻ hổ thẹn đi tới trước người Quảng An Quận Vương, thấp giọng nói:

- Nhạc phụ

Rốp một tiếng, chén rượu trong tay Quảng An Quận Vương vỡ vụn ra, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, gắt gao nhìn chằm chằm Tôn Vô Yếm, gạt ra mấy chữ từ trong hàm răng:

- Giỏi lắm, ngươi thế mà còn dám trở vê!

Nói xong, y ngửa mặt lên nhìn về phía Xương Bình, đằng đằng sát khí nói:

- Xương Bình, giao người này cho bản vương, bản vương sẽ toàn lực ủng hộ ngươi đoạt hoàng vị|

Năm đó chính là tên Câm Sư đáng chết trước mắt này, dụ dỗ con gái bảo bối Minh Nguyệt quận chúa của y, làm hại nàng bị kẻ thù giết hại dã man, chết nơi tha hương

Bây giờ Tôn Vô Yếm lại xuất hiện ở trước mặt y một lần nữa, y hận không thể rút gân lột da Tôn Vô Yếm, để giải mối hận trong lòng!

Xương Bình lộ ra bộ dáng thương mà không giúp được gì, nói:

- Người này mắc phải tuyệt chứng, Ngô Tuấn đang trị liệu cho y, nếu như giao cho Vương thúc, e rằng phủ công chúa ta về sau liên không được an bình Bên trong ánh mắt của Tôn Vô Yếm toát ra một thần sắc không luyến tiếc sống, quay mặt nói:

- Nói cho Ngô đại phu, ta là tự nguyện đi với Vương gia

Quảng An Quận Vương nhìn y cười lạnh một tiếng, nói:

- Bản vương cũng không cần một kẻ hấp hối sắp chết, chữa khỏi bệnh tự mình tới tìm tal

Dứt lời, giận dữ quay mặt đi

Tôn Vô Yếm thấy thế, cúi đầu trở về phía sau bức rèm che, tiếp tục đánh đàn

An Lăng Quận Vương ở phía đối diện như có điều suy nghĩ, giống như là nhớ tới Tôn Vô Yếm là ai, khẽ thở dài một tiếng, nói với Xương Bình:

- Xương Bình ngươi hồm nay mời chúng ta dự tiệc cần làm chuyện gì, ngươi và ta đều biết rõ, chuyện như thế tự có bệ hạ quyết định, chúng ta không tiện tham dự, ngươi liên chớ có lại làm khó chúng ta

ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ