Nhìn vẻ mặt buồn bực như nuốt phải ruồi của Tĩnh Niệm, đứa trẻ tóc trắng mặc áo trắng ở bên cạnh bật cười, chắp tay đối với Ngô Tuấn nói:
- Thiên Môn Tông Đồng Tẩu!
Ngô Tuấn quay sang, giật mình nhìn về phía Đồng Tẩu:
- Thiên Môn Tông? Là tà phái trụ sở ở trên Thiên Môn Sơn kia?
Nụ cười trên mặt Đồng Tẩu dần dần biến mất, lộ ra biểu lộ chân thành nói:
- Tông môn chúng ta thân mang trọng trách, thế thiên thủ vệ, nói chúng ta là tà phái, là thế nhân hiểu lầm
Ngô Tuấn không có dây dưa nhiều ở trên cái đề tài này, cau mày nói:
- Dương khí của ngươi hừng hực, như là liệt hỏa nấu dầu, dẫn đến âm dương trong cơ thể mất cân bằng nghiêm trọng, muốn chữa trị là có chút phiền phức
Đồng Tẩu thở dài một tiếng, nói: - Ài, nếu như dễ trị, ta đã sớm về núi
Ngô Tuấn nói:
- Mặc dù có hơi phiền toái, chẳng qua vẫn có thể chữa khỏi, đợi chút nữa ta đâm cho ngươi mấy châm, phóng xuất một chút dương khí
Lúc này, Tống Thái nhìn Đồng Tẩu, nhỏ giọng thầm thì đối với Diêm Quân trước người:
- Sư đệ, ta đoán người này nhất định không có vợ...
Diêm Quân mặc dù không còn tu vi, nhưng nhãn lực vẫn rất thính, liếc mắt liền nhìn ra vị Đồng Tẩu này là đồng tử thân, kinh ngạc nói:
- Sư tỷ ngươi làm sao nhìn ra được, ngươi thấy y là người lùn, cảm thấy y không thể lấy vợ?
Tống Thái tự tin cười một tiếng, xuất ra uy nghiêm của sư tỷ, giáo dục Diêm Quân nói:
- Sự đệ ngươi không có nghe giảng bài thật tốt, sư tỷ liên sẽ dạy ngươi một lần, đây là bởi vì... Đồng tẩu vô thê (Tống Thái hiểu thành Đồng tẩu không vợ)!
(*) Đồng tấu vô thê: thành ngữ Trung Quốc, có nghĩa là không lừa dối trẻ em cũng không lừa dối người già Diêm Quân: ...
Hai chúng ta đến tột cùng là ai không nghe giảng bài thật tốt!
Vào thời điểm hai người nhỏ giọng thầm thì, đám người bên trong sân nhỏ đặt ánh mắt ở trên thân một người cuối cùng
Người này mặc trường bào màu đỏ chót, bề ngoài nhìn qua khoảng bốn mươi tuổi, sắc mặt khô vàng, trong con ngươi che kín màu máu, bên trong khí tức ẩn ẩn mang theo vài phần sát khí, mấy người Kiếm Ma ở chỗ của Tuyết Sơn Quỷ Y lâu như vậy, nhưng người trước mắt này bọn hắn nhưng chưa từng thấy qua
Người áo đỏ thấy tất cả mọi người đều nhìn vê phía mình, che miệng ho khan một trận, mở miệng nói:
- Cầm Sư Tôn Vô Yếm
Ngô Tuấn nhìn chằm chằm đối phương dò xét vài lần, nói:
- Ngươi mắc chứng mất ngủ?
Tôn Vô Yếm nói:
- Vừa chìm vào giấc mộng sẽ mơ thấy cái gì đó không muốn nhớ lại, không dám ngủ say
Tần Nguyệt Nhi ở ột bên lẩm bẩm danh tự này hai lần, thân thể chợt chấn động, nhìn thẳng Tôn Vô Yếm nói:
- Ngươi là vị Câm Sư năm đó mang theo Minh Nguyệt quận chúa bỏ trốn kia?
Thân thể Tôn Vô Yếm cứng đờ, vô lực thở dài một tiếng
Tân Nguyệt Nhi tiến đến bên người Ngô Tuấn, nhỏ giọng nói:
- Minh Nguyệt quận chúa là con gái của Vĩnh An Quận Vương, Cầm Sư thích nàng, hai người cùng nhau hẹn nhau bỏ trốn. Trên đường bọn hắn gặp Đông Hải Tam Kiêu cừu gia của Vĩnh An Quận Vương, Minh Nguyệt quận chúa chết thảm ở trước mặt Cầm Sư - Về sau Cầm Sư luyện thành một loại âm sát chi thuật, đi đến Đông Hải báo thù, giết sạch Đông Hải Tam Kiêu, liên đới cả mấy ngàn cướp biển trên hải đảo cũng bị giết sạch
Ngô Tuấn có chút lắc đầu, vận chuyển tông khí, phóng Mộng Linh ra
Mộng Linh đứng ở trong lòng bàn tay Ngô Tuấn, lộ ra bộ dáng tội nghiệp, nói:
- Lại muốn để ta tạo mộng cho ngươi, chúng ta có thể đổi giấc mộng không, mỗi lần ngoại trừ chữa bệnh cho người ta chính là nhặt được tiền, thật nhàm chán Ngô Tuấn trợn mắt trừng một cái, bĩu môi nhìn Tôn Vô Yếm, nói:
- Hôm nay thay đổi khẩu vị cho ngươi, nhìn thấy người kia không, hãy để cho y có một giấc mơ đẹp
Mộng Linh lập tức trở nên hưng phấn:
- Không có vấn đề, cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!
Trong khi nói chuyện, đã không kịp chờ đợi bay ra lòng bàn tay của Ngô Tuấn, chui vào trong mi tâm Tôn Vô Yếm
Thân thể Tôn Vô Yếm run lên, ngã ra đằng sau
Ngô Tuấn tiến lên đỡ Tôn Vô Yếm, thi triển cấm chế ở trên người y phòng ngừa Mộng Linh đào thoát, lập tức đỡ y đi vào trong phòng
Tuyết Sơn Quỷ Y vào trong phòng theo, nhìn Tôn Vô Yếm lộ ra nụ cười trong lúc ngủ mơ, tán thán nói:
- Thủ đoạn chữa bệnh này của ngươi thật đúng là mới lạ, chẳng qua chuyện này chỉ có thể trị phần ngọn, không thể. trị phần gốc
Ngô Tuấn nói: - Ừm, y đây là tâm bệnh, rất khó chữa khỏi, trước hết để cho y ngủ một giấc, sau đó chậm rãi nghiên cứu
Tuyết Sơn Quỷ Y khẽ gật đầu, giải thích với Ngô Tuấn:
- Trong cơ thể ta có Nam Minh Ly Hỏa, không thể tới gần thiên kiếp, bằng không thiên lôi dẫn ra địa hỏa, ta sẽ lập tức hóa thành tro tàn. Ngươi trị bệnh cho mấy người Kiếm Ma trước đi, ta đi đỉnh núi khác tìm chỗ tốt, ngươi đến đó luyện dược