- Sự phụ ta chôn rất nhiêu thứ trong đất, cải biến tính chất thổ nhưỡng, Băng Tinh Thảo thích lạnh, sư phụ ta liên chôn băng phách ở phía dưới, Hỏa Linh Chi thích nóng, sư phụ ta liền chôn Hỏa Linh Thạch ở phía dưới
- Đi thôi, ta mang các ngươi đi gặp sư phụ tai
Nói xong, Lăng Bách Thảo dẫn mấy người Ngô Tuấn đi đến trước tiểu viện, vừa mới hơi tới gần, liên nghe được thanh âm tràn ngập xoắn xuýt của Đặng Cửu Tích
- Huynh trưởng, có nhất thiết phải cắt không?
- AIl
Tuyết Sơn Quỷ Y ai thán một tiếng, trong thanh âm tràn đầy bi thống:
- Cổ phương này chính là ghi chép trong sách thuốc của Y Tiên Triệu Công Lộ ngàn năm trước, cần dùng máu thịt của thân nhân làm thuốc dẫn, linh hay không chỉ có sau khi thử mới biết rõ. Hai huynh đệ ta từ nhỏ sống nương tựa lẫn nhau, khi còn bé, thấy ngươi té một cái ca ca đều đau lòng, bây giờ muốn cắt thịt ngươi chữa bệnh, ta cũng không đành lòng...
Đặng Cửu Tích bi phẫn nói:
- Đại ca ngươi trước tiên buông đao trong tay xuống, ta không tin ngươi không đành lòng, ngươi tối hôm qua còn vụng trộm mài đao một đêm, cho rằng ta không biết saol
Tuyết Sơn Quỷ Y tằng hẳng một cái, giải thích:
- Đại ca đây không phải sợ dùng đao cùn cắt thịt ngươi sẽ đau sao... - Hoang đường!
Lúc này, Ngô Tuấn bước nhanh đi vào sân nhỏ, khẽ nhíu mày nhìn về phía lão nhân câm đao ở trước người Đặng Cửu Tích
Lão nhân này nhìn số tuổi đã không nhỏ, mặt mũi tràn đầy đốm mồi, đầu hói, tóc trắng số lượng không nhiều buộc chung một chỗ, dùng một sợi dây đỏ thắt ở sau đầu, chính là Tuyết Sơn Quỷ Y
Thấy Ngô Tuấn tiến đến ngăn cản, Đặng Cửu Tích dường như thấy được cứu tỉnh, thở phào một hơi, cười nói: - Ngô đại phu, ngươi cuối cùng cũng đến rồi!
Nghe được xưng hô của đệ đệ đối với Ngô Tuấn, Tuyết Sơn Quỷ Y trừng mắt, quát lớn:
- Tiểu tử ở đâu ra, lại dám chất vấn phương thuốc của tal
Ngô Tuấn khoát tay chặn lại, nói:
- Tiên bối, ta không phải nói phương thuốc, ta nói là trong tay ngươi chính là dao phay phổ thông, coi như ngươi mài một đêm cũng vô dụng... dùng chuôi kiếm này của ta, sắc bén hơn!
Nói, keng một tiếng rút Thanh Sương kiếm ra
Đặng Cửu Tích: @%#@...
Tuyết Sơn Quỷ Y ngẩn ra một chút, chợt vui lên, cười vứt dao phay trong tay xuống một bên, từ ái đánh giá Ngô Tuấn nói:
- Ngươi chính là đồ đệ Ngô Phong Tử thu? Ừm, phong cách hành sự này thật sự là có mấy phần bộ dáng của sư phụ ngươi năm đó!
Ngô Tuấn kinh ngạc nói:
- Ngươi biết sư phụ ta?
Tuyết Sơn Quỷ Y khẽ gật đầu, thổn thức nói:
- 50 trước, ta cùng với sư phụ ngươi từng cùng nhau du ngoạn tại Vạn Kiếp Sơn một tháng, lúc ấy hai người chúng ta không có gì giấu nhau, tương giao rất vui vẻ
Cho nên nói, mười tám trại Vạn Kiếp Sơn là hai ngươi diệt?
Đặng Cửu Tích giật giật gương mặt, cảm giác mình giống như phá giải một trong thập đại án Đại Hạ chưa giải quyết: "mê án hai vạn đạo tặc Vạn Kiếp Sơn biến mất "
Ở một bên khác, Ngô Tuấn thấy Tuyết Sơn Quỷ Y là bạn cũ của sư phụ mình, không khỏi nhiều hơn mấy phần thân cận, tiến lên nắm tay Tuyết Sơn Quỷ Y, bắt mạch cho lão
Sau một lát, sắc mặt của Ngô Tuấn trở nên ngưng trọng lên, nhìn qua Tuyết Sơn Quỷ Y muốn nói lại thôi
Tuyết Sơn Quỷ Y nhìn qua Ngô Tuấn, có chút mong đợi hỏi:
- Nhìn ra cái gì rồi?
Ngô Tuấn nhướng mày, có chút không dám tin nói:
- Ngũ tạng lục phủ thiếu một nửa, tiên bối ngươi đến tột cùng là làm thế nào còn sống đến bây giờ?
Tuyết Sơn Quỷ Y hài lòng khẽ gật đầu, nói:
- Vào thời điểm điều khiển Nam Minh Ly Hỏa gây ra rủi ro, thân thể tan rã một nửa
Ngô Tuấn lúc này tỉnh ngộ, lộ vẻ cả kinh nói:
- Ngươi thu Nam Minh Ly Hỏa vào trong cơ thể, ngươi điên rồi sao?
Bệnh tình của Tuyết Sơn Quỷ Y vô cùng nghiêm trọng, Ngô Tuấn nghĩ nghĩ, cũng chỉ có Thất Thải Bổ Thiên Hoàn có thể trị khỏi cho lão
Sau khi cẩn thận xem xét phương thuốc một lúc, Ngô Tuấn không có phát hiện ra vấn đề gì, nhóm địa hỏa, để Tuyết Sơn Quỷ Y ở trước mặt luyện chế thuốc một lần, trình tự cũng không có vấn đề gì
Nhưng mà, thuốc sau khi khai lò luyện được xác thực căn bản không phải Thất Thải Bổ Thiên Hoàn
Ngô Tuấn mặt ủ mày chau cầm bã thuốc nếm đi nếm lại, cũng kiểm tra lại phương thuốc nhiều lần, nhưng vẫn như cũ trăm mối vẫn không có cách giải:
- Không nên chứ, cuối cùng là chỗ nào xảy ra vấn đề...
Tần Nguyệt Nhi nhìn Ngô Tuấn gãi đầu đến rơi mấy cọng tóc, khuyên nhủ:
- Đói bụng làm sao có thể nghĩ ra được, bằng không ăn no rồi lại nghĩ?
- Vậy ăn cơm trước đi, đợi sau khi ăn no ta sẽ tự tay luyện một lần!