Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 353: Làm gì có quyền lựa chọn



Chương 353: Làm gì có quyền lựa chọn

Chương 353: Làm gì có

quyền lựa chọn

- Sống uống ngàn năm, không bằng làm việc thiện một ngày, đây mới là cảnh giới tối cao của Bất Phôi Kim Thân, Nhất Niệm Vĩnh Hằng!

Ngô Tuấn trong khi nói chuyện, vận chuyển bí pháp Nhất Niệm Vĩnh Hằng Đại Trí Tuệ Phật thừa hưởng từ A Gia, một vị hòa thượng hình dung tiều tụy đi ra từ bên trong Phật quang, Niêm Hoa Nhất Tiếu đối với Từ Phượng Sơn

Từ Phượng Sơn chỉ cảm thấy một làn gió xuân ấm áp thổi qua mặt, lập tức trên người bắn ra vạn đạo Phật quang, huyết sát chi khí trên người sụp đổ trong khoảnh khắc

Cùng lúc đó, hơn vạn vong hồn vô tội kêu khóc dũng mãnh lao về phía lão, xuyên thấu hồn phách lão, thân thể hóa thành trong suốt, tiêu tán ở giữa thiên địa

Từ Phượng Sơn nhận vạn quỷ cắn xé, rú thảm quỳ hai đầu gối xuống đất, đầu lâu nghiêng một cái, hồn phi phách tán

Nhìn gia chủ chết thảm, mấy trăm tỉnh nhuệ Từ gia quay mặt nhìn nhau, lại nhìn Hiệp Khôi kiếm khí sắc bén một bên, phảng phất như một thanh kiếm sắc vắt ngang ở giữa thiên địa, rối rít đánh mất ý chí chiến đấu, lộ ra sắc mặt phức tạp đứng bất động ngay tại chỗ

Từ Xương cất bước tiến lên, mặt không biểu lộ hướng về bọn hắn kêu gọi đầu hàng:

- Thầy bói nói ta là một tướng công thành vạn cốt khô, chẳng qua ta không đồng ý, mệnh là do chính các ngươi nắm giữ, sống hay chết, chính các ngươi quyết định!

Ngô Tuấn tràn đầy kinh ngạc nhìn Từ Xương một phen, không nghĩ tới đối phương từ trước đến nay mê tín, thế mà lại làm trái lời phán của mình, hắn liền lập tức lặng yên không một tiếng động lẫn vào trong đội ngũ Từ gia, cao giọng hô:

- Ta đê cử Từ Xương làm gia chủ mới, ai tán thành, ai phản đối!

Nhị trưởng lão nhìn chằm chằm Ngô Tuấn có ý đồ vàng thau lẫn lộn, tức giận nói:

- Ta phản đối!

Trong một cái chớp mắt tiếp theo, Hiệp Khôi vung tay, bộp một tiếng, Nhị trưởng lão xoay tròn bay ra mười dặm có hơn

Ngô Tuấn không nhịn được hít vào một hơi thật sâu:

- Hít hà, thật sự là quá hung tàn! Hiện tại ai tán thành, ai phản đối?

Đám người Từ gia: "..."

Đây mẹ nó làm gì có quyền lựa chọn!

Từ Xương không hổ là hán tử cương liệt, cố nén thống khổ bị trĩ, cự tuyệt hảo ý Ngô Tuấn giúp y chữa bệnh, quả quyết dẫn mười vị cao thủ triều đình vào thành hợp nhất thế lực của Đại trưởng lão Ngô Tuấn thì là ngồi ở trong phật tiên chùa miếu, vuốt vuốt một viên Xá Lợi Tử ảm đạm vô quang trong tay, nhíu mày không biết suy nghĩ cái gì

Lão tăng trụ trì chùa miếu bước tới an ủi:

- Vị La Hán này nếu trên trời có linh, biết được Xá Lợi Tử của mình là dùng để siêu độ vong hồn, chắc hẳn cũng sẽ không trách ngươi hao hết pháp lực bên trong Xá Lợi Tử của mình, thí chủ ngươi hoàn toàn không cần bởi vậy mà áy náy

Ngô Tuấn trợn trắng mắt một hồi, ngửa mặt lên nhìn về phía lão tăng, nói:

- Ta không có áy náy, ta là đang đau lòng. Ngược lại là ngươi, làm sao còn không vận công giải độc, không muốn sống sao?

Lão tăng mỉm cười khoanh chân ngồi xuống, chậm rãi nói:

- Ta nửa đời trước sát nghiệt quá nặng, tuổi già đổi tu phật pháp muốn chuộc tội, kết quả lại biến thành đồng lða của gia chủ cùng với huynh trưởng... ở trong nháy mắt nhìn thấy hơn vạn oan hồn này có thể giải thoát, ta mới đại triệt đại ngộ. Hiện tại ta chuẩn bị dùng tu vi suốt đời của ta ngưng tụ Xá Lợi Tử, hi vọng ngươi có thể tận dụng trong tương lai

Ngô Tuấn kinh ngạc nhìn lão tăng trước người, lập tức lộ vẻ trịnh trọng nói:

- Vậy ta liền chúc đại sư ngươi... hoả táng tất ra Xá Lợi Tử!

- Ha ha, thí chủ, ngưng tụ Xá Lợi Tử là không cần hoả táng

Lão tăng mỉm cười, bắt đầu vận chuyển công lực toàn thân, dung nhan trong nháy mắt lại già nua mấy phần, thân thể cũng nhanh chóng bắt đầu khô quắt Sau một lát, một viên Xá Lợi Tử màu vàng kim nhuốm máu bay ra từ trong cơ thể của lão, ở trong vẻ mặt vui mừng của lão tăng bay về phía Ngô Tuấn, lập tức nhắm mắt lại

Ngô Tuấn nhìn Xá Lợi Tử khí tức hỗn tạp trong tay, biểu lộ trở nên có chút phức tạp

Tần Nguyệt Nhi ngắm nhìn Ngô Tuấn, nói:

- Viên Xá Lợi Tử này mặc dù pháp lực có chút không tỉnh khiết, nhưng dầu gì cũng là cảnh giới La Hán, thà có còn hơn không

Ngô Tuấn nhìn qua Xá Lợi Tử vừa mới ngưng tụ ra trong tay, mơ hồ cảm thấy một tia cảm giác quen thuộc, do dự một lát, cũng đem hai khỏa Xá Lợi Tử của Thiên Tông cùng với Lý Tử Quỳnh kia ra, bày thành một loạt đặt ở trước người

Một lát sau, một số hình ảnh được điều động từ sâu trong trí nhớ của hắn, sắc mặt của Ngô Tuấn trở nên vô cùng phức tạp, tỉnh thần hoảng hốt nói:

- Xá Lợi Tử giống như vậy, ta giống như còn có hơn mấy trăm viên...

- Phốcl

Đặng Cửu Tích ở một bên không nhịn được cười ra tiếng, lộ vẻ đặc sắc bắt đầu trêu chọc Ngô Tuấn:

- Chậc, hơn mấy trăm viên Xá Lợi Tử, đây chẳng phải là còn rộng rãi hơn so với Phật TổI Tân huynh, hoá ra đứa cháu này của ngươi là thiên hạ đệ nhất phú hào!